1
Cảm ơn anh, Anh Rush. Chào các bạn. Rất vui mừng được ở đây chiều nay, và lại ở trong sự phòng thủ của Phúc âm của Đức Chúa Jêsus Christ, mang đến tin tốt lành, những tin tức tốt lành rằng Chúa Jêsus đã sống lại từ kẻ chết, đang sống giữa loài người ngày nay, là Hội thánh Ngài. Đức Chúa Jêsus Christ hôm qua, ngày nay, và cho đến đời đời không hề thay đổi. Ngài không bao giờ sai.
Và giờ này, chúng ta rất biết ơn vì sự tiến bộ của Buổi nhóm trong vài đêm vừa rồi, và cách mà Chúa đã và đang ban phước. Những lời làm chứng từ đủ thứ bệnh tật, đau ốm, vân vân, đang được chữa lành ngay từ trong thính giả, bên ngoài ở đây, và các việc, ngay ngoài đó. Một số người họ đã viết thư gởi vào và nói, “Ồ, anh biết không, tôi có một đứa con sơ sinh, nó phải mang nẹp. Tôi đã đưa nó về nhà, lấy nẹp ra; Nó có thể bước đi.” Và thật... Hiểu không? Có nhiều lần mà tôi không thể kể ra hết mọi việc đang diễn ra ở ngoài đó; Tôi chỉ nói thỉnh thoảng.
Tôi để ý trong phần giữa ở đây, có một ánh sáng phía sau đó, nhưng ngay trong này, đôi khi tôi thấy Nó đang đứng trong đó, song tôi không thể thấy thật sự là ai và Nó ở đâu, vì thế tôi cứ chờ đợi cho tới khi Nó di chuyển nơi nào khác. Nhưng tôi biết, nhiều người đang được phước và tôi rất biết ơn vì điều đó.
2
Và bây giờ, thường thường trong những Buổi nhóm của chúng ta vào chiều Chúa nhật, thường thường tôi được phân công nói về Lời. Tôi không phải là một - một diễn giả, bởi việc mà anh em có thể gọi là một diễn giả; Tôi thật sự không có được học hành nhiều, chỉ rất, rất ít, nhưng tôi yêu mến Ngài và tôi thích nói về Ngài những gì tôi biết là sự thật. Vì thế...
Tôi biết có nhiều người trong bạn bè tôi ở đây từ Fort Wayne đến. Tôi còn nhớ một đêm tại Buổi nhóm ở Fort Wayne; Tôi đã ở phía sau... vừa mới vào và có một người ở đó biết hết những góc cạnh, và đặc biệt là về văn phạm. Ông ấy đã nói với tôi, “Anh Branham à, văn phạm của anh rất tệ.”
Tôi nói, “Vâng, thưa ông. Tôi biết điều đó.”
Ông ấy nói, “Chà, anh sai những lỗi văn phạm kinh khủng nhất.”
Tôi nói, “Vâng, thưa ông, tôi biết điều đó.” Tôi nói, “Cha tôi chết. Mẹ tôi phải nuôi 10 đứa con, và tôi phải đi làm. Tôi đã làm việc suốt đời.” Và tôi nói, “Tôi không được học đến nơi đến chốn.”
Ông ấy nói, “Ồ, không có bào chữa lúc này; Anh là một người đàn ông.”
Tôi nói, “Vâng, thưa ông, điều đó đúng.”
3
Ông ấy nói, “Anh có thể theo học hàm thụ hay cái gì đó, ôn lại ngữ pháp.”
Tôi nói, “Vâng, thưa ông, tôi nghĩ điều đó đúng,” tôi nói. “Nhưng sau đó tôi bắt đầu những Buổi nhóm...”
Ông ấy nói, “Ồ, thật là xấu hổ, hết thảy những người đó, và hàng ngàn người ông giảng cho, dùng chữ ”his“ và ”hain't' và...“
Tôi nói, “Ồ, họ dường như hiểu khá tốt.”
Vì thế ông ấy nói, “Ồ, tôi nói cho anh biết, chẳng hạn như, tối nay anh đã sai một lỗi kinh khủng,” nói, “Tôi muốn chỉnh cho ông.”
Tôi nói, “Được rồi, thưa ông.”
Ông ấy nói, “Anh nói với mọi người đi lên 'bụt giảng' ('polpit') này tối nay. Và...”
Tôi nói, “Vâng, thưa ông, không phải thế sao?”
4
Ông ấy nói, “Không.” Ông nói, “Anh nên nói 'bục giảng' (pulpit). Người ta sẽ đánh giá cao anh nhiều hơn nếu anh nói 'bục giảng' mà không nói 'bụt giảng'.”
Vậy là tôi nói, “Thưa anh em yêu dấu, tôi yêu mến anh. Hiểu không?” Nhưng tôi nói, “Nhìn kìa, những người ở ngoài đó không quan tâm tôi nói 'bụt giảng' hay 'bục giảng'; Họ muốn tôi giảng Phúc âm và làm những gì đúng ở ngoài đó.” Đúng thế. Cho nên chỉ cần thế thôi.
Tôi thường nhớ, khi lần đầu tiên tôi được phong chức ở Giáo hội Báp-tít, anh em biết đấy, một Thầy giảng trẻ, đặc biệt là Báp-tít thì như thế nào. Tôi hi vọng có một vài người nghe điều này. Ồ, chúng ta có quyển Kinh thánh kẹp dưới tay, anh em biết đó, và chúng ta là Mục sư (Reverend*). Vì thế tôi thường đi xuống phố với quyển Kinh thánh và tôi... người nào đó hỏi, “Anh là một người Truyền Đạo (Minister) hả?” “Ồ, vâng, thưa ông.”
5
Vì thế tôi hầu như thích chức danh đó.Nó nhắc tôi về một lần khi... Cha tôi trước đây là một kỵ sĩ; Ông đã bị thương. Ông sẽ cho ngựa ra và cỡi ngựa trong những cuộc đua, và một kỵ sĩ rất hay, và rất giỏi bắn súng. Vì thế ông đã nói... Tôi còn nhớ ngày nọ, ở nhà, tôi muốn giống bố tôi. Và tôi...Chúng tôi có một con ngựa già để cày. Nhiều anh em ở gần đây ở nông trại, phải không? Vậy thì anh em biết một con ngựa già thì thế nào. Tôi đã cày bằng nó; Nó đã bắt đầu già. Tôi cày nó vào chiều tối, bố muốn tôi đem nó ra để tôi không làm tổn thương nó. Tôi có một máng xối cũ ở dưới đó, bằng một khúc gỗ đục ra. Anh em đã từng thấy một cái như thế chưa? Thế thì tôi không phải là chàng trai quê duy nhất ở đây ngày hôm nay, phải không? Một cái máng nước cũ và một cái bơm cũ mà anh em thường bơm nước...
Tôi bảo các em trai tôi đứng dọc theo hàng rào về phía nhà kho ở đó. Tôi đổ đầy máng, và sau kho con ngựa uống, bố trở về làm công việc ở nơi nào khác. Tôi sẽ đi vào và lấy cái yên ngựa cũ của ông và lấy cho tôi một nắm cỏ gai nhét xuống dưới nó, nịt hông lại và leo lên con ngựa già này.
6
Con ngựa đáng thương này quá già nó không thể... và cứng nhắc mệt mỏi, nó không thể nhấc chân lên khỏi mặt đất, nó đứng đó và kêu oang oang. Tôi lấy mũ ra và đưa tới đưa lui; Tôi nói, “Mình là một chàng cao-bồi đích thực.” Hết thảy mấy đứa em trai tôi đang ngồi đó, anh em biết đấy. Tôi đã xem quá nhiều phim, chỉ thế thôi.
Khi tôi gần 19 tuổi tôi nói với mẹ tôi sẽ đi lên Indiana ở đây tới vùng đất dành riêng cho thổ dân da đỏ Hướng đạo sinh, nhà máy Green để cắm trại. Tôi chạy ra và đi lên miền Tây, đi tới Arizona. Tôi nghĩ: “Mình là một kỵ sĩ đích thực, bây giờ mình đang túng quẫn, tại sao mình không đi kiếm ít tiền.” Vì thế tôi nghe nói có một cuộc đua ngựa. Vậy là tôi kiếm cho mình một cái quần bò Levi, và đi ra đó nhìn chung quanh. Tôi thấy ở đó chỗ bãi quây súc vật, nơi người ta mang ra những con ngựa. Tôi nhìn, ngồi dọc theo hàng rào đó, và có một đám những người chăn ngựa hình dạng xấu xí, chân vòng kiềng và mặc đồ rách te tua (just bow-legged and all range worn*) và tôi nghĩ: “Này, mình thuộc về nơi đó.” Tôi leo lên hàng rào, ngồi trên đó.
7
Họ có một con ngựa mang ra; Người gọi đi ra và nói cho biết nó là ai, nỗi tiếng như thế nào...?... Người nào đó cố cưỡi nó. Vì thế họ mang ra những kỵ sĩ bảnh nỗi tiếng, và người ấy phải vật tự do như trải qua cuộc đấu bò (bull chute*). Khi tôi đứng ở ngoài đó, và tôi thấy anh chàng này rơi xuống khỏi cái yên, anh chàng to lớn chân dài, giống như chắc là một kỵ sĩ giỏi. Ngay khi anh ta đụng cái yên, chao ôi, con ngựa đó nhảy lên khoảng 2 lần, nhào lộn một cái như con cá thai dương vậy (done a sunfish*), và chàng cưỡi ngựa, cái yên và hết thảy đều rớt ra, và khi anh ngã xuống, những người lái xe tải (pick-ups*) bắt con ngựa đi, và xe cứu thương đến mang anh ra. Máu chảy ra ngoài tai, mắt, mũi, miệng anh ta. Vì thế anh chàng này đến gần hàng rào nơi tất cả những chàng cao-bồi, được cho là những người chăn ngựa đều đứng đó sắp hàng. Nói, “Tôi sẽ cho bất cứ người nào 50 đô-la,” đó là lúc kinh tế suy sụp, “cho bất cứ người nào 50 đô-la mà sẽ cưỡi được con ngựa này trong 30 giây.”
Không ai có thể... Mọi người cứ im lặng. Người đó đi xuống thẳng trước mặt tôi. “Thưa quí anh, anh là kỵ sĩ phải không?”
Tôi nói, “Không, thưa ông.” Tôi nhận biết đó không phải là con ngựa già cày ruộng của tôi. Có một sự khác biệt.
8
Khi tôi đi khắp nơi, anh em biết, và nói tôi là Thầy giảng, ngày nọ tôi đi qua St. Louis, Missouri; Có một Thầy giảng Ngũ Tuần trẻ tuổi ở đó tên là Mục sư Robert Daugherty. Người ấy đang có một Buổi nhóm trại ngoài trời, và ông đã giảng cho tới khi ông hết hơi; Ông quì mọp xuống và lấy hơi. Anh em có thể nghe ông nói cách xa một khối phố. Có người hỏi, “Anh là Thầy giảng à?”
Tôi nói, “Không, thưa ông.”
9
Những cách Báp-tít chậm chạp cũ của tôi hoàn toàn không nghĩ về điều đó nhanh, vì thế tôi phải cố hết sức mình. Nhưng tôi yêu mến Ngài. Tôi thích có được thì giờ này vào buổi chiều... Những Buổi nhóm vào buổi chiều luôn luôn về người đau. Nói chuyện, và nó là điều gì đó mà sẽ... Giải quyết với với những người đau, và chính là sự xức dầu khác, một sự xức dầu khác hẳn. Đó là một Linh thể Thiên sứ (Angelic Being*) đang đứng gần. Nó vỡ ra thành chiều kích khác.
Ngày hôm nay người nào đó bước vào tiệm ăn, nói với tôi về được chữa lành và họ đã chịu đau ốm kinh khủng và được khỏe mạnh như thế nào. Chà, tôi không nhớ người đó. Người khác nói với tôi về ông từ một Buổi nhóm ở Houston đến, một Trưởng lão, rằng ông đã bị bệnh xơ cứng như thế nào hay điều gì khác không ổn với ông, bệnh gan. Đau nặng trong 30 năm, và ông nói, “Anh Branham ơi, chính cùng đêm đó, từng chút bệnh nó lìa khỏi tôi.” Tôi thấy ông cụ đó đang ngồi ngay tại đây giờ này. Đúng thế. Ông nói, “Mỗi chút của nó lìa khỏi tôi.” Ông đã khỏe mạnh kể từ đó. Và nói, “Anh còn nhớ tôi không?”
10
Tôi... anh em biết, dường như ít khi anh em nói, “Tôi - tôi không.” Tôi không muốn nói điều đó, nhưng tôi thật sự không nhớ. Nếu anh em định bảo điều gì với tôi, ồ, dường như tôi nằm mơ về nó. Họ bảo tôi có một người đàn bà bị liệt đang nằm ở đó được chữa lành đêm nọ. Tôi - tôi thật sự không nhớ nó; Tôi chỉ... dường như tôi nằm mơ điều gì đó về nó.Vậy thì, chiều nay, tôi sẽ đọc một phân đoạn trích ngắn và nói một chút về một đề tài quen thuộc. Tôi sẽ nói chiều nay về: “Vì đạo mà tranh chiến, là đạo đã truyền cho các thánh một lần đủ rồi.” Vì tôi đã có một sai lầm, tôi đã thông báo Buổi nhóm... Tôi nghĩ tôi ở đây lúc 2 giờ 30. Có lẽ nếu chúng ta ở lại qua Chúa kế tiếp tôi sẽ tiếp tục nói về điều đó: “Vì đạo mà tranh chiến, là đạo đă truyền cho các thánh một lần đủ rồi,” nếu Chúa muốn.
Và giờ này, ngày hôm nay tôi muốn đọc một vài, có lẽ một chỗ quen thuộc trong Kinh thánh, trong Thánh Giăng chương 11, nơi mà một người đã chết và được sống lại. Anh em tin Chúa Jêsus vẫn là Chúa ngày hôm nay đã sống lại từ kẻ chết không? Thưa các bạn, Ngài hiện có, điều đó là sự thật, Ngài là Chúa Jêsus không hề thay đổi.
11
Toàn bộ quyển Kinh thánh này, theo ý tôi, được dựng nên là một bi kịch, vừa ra khỏi vườn Ê-đen, đi qua cổng, đi ra ngoài, con đường qua cổng, đi ra, con đường của thập tự giá dẫn dắt trở lại ngay: Hết thảy chỉ một bức tranh to lớn Đức Chúa Trời bỏ ra ngoài tâm trí Ngài. Tôi có thể tưởng tượng thấy Đức Chúa Trời trước có một cái nền của thế gian, trước có một mặt trăng, ngôi sao, bất cứ thứ gì, thấy Ngài đặt trong khoảng không xa vời đó. Trong tâm trí Ngài đã rút ra bức tranh ấy, tất cả những gì nó sẽ có. Và mọi thứ Ngài chỉ Phán và nói, “Phải có.” Và mọi vật hình thành theo vị trí của nó. Ngài chẳng tuyệt vời sao? Hãy suy nghĩ điều đó...
Và rồi, thấy trong sự tể trị vĩ đại của Ngài giáng xuống và cứu những tội nhân hư mất giống như chính tôi và các bạn. Tôi không thể hiểu được. Không ngạc nhiên khi nhà thơ đã nói:
Bác ái của Chúa, lớn cao sâu rộng,
Tinh sanh phú cường biết bao!
Kiếp kiếp các Thánh, với các Thiên thần,
Tôn vinh chúc tụng chẳng ngừng.
Bắt đầu ở chương thứ 11 và câu 18, tôi sẽ đọc vài Lời Kinh thánh.
Vả, thành Bê-tha-ni cách thành Giê-ru-sa-lem chỉ độ 10 lăm ếch-ta-đơ. Có nhiều người Giu-đa đã đến đó đặng yên ủi Ma-thê và Ma-ri về sự anh chết. Lúc Ma-thê nghe Đức Chúa Jêsus đến, thì đi đón Ngài; Nhưng Ma-ri thì ngồi tại nhà. Ma-thê thưa cùng Đức Chúa Jêsus rằng: Lạy Chúa, nếu Chúa có đây, thì anh tôi không chết; Mà bây giờ tôi cũng biết mọi điều Ngài sẽ xin Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời ắt ban cho.
Đức Chúa Jêsus Phán rằng: Anh ngươi sẽ sống lại.
Ma-thê thưa rằng: Tôi vẫn biết rằng đến sự sống lại ngày cuối cùng, anh tôi sẽ sống lại.
Đức Chúa Jêsus Phán rằng: Ta là Sự Sống Lại và Sự Sống; Kẻ nào tin Ta thì sẽ sống, mặc dầu đã chết rồi. Còn ai sống và tin Ta thì không hề chết. Ngươi tin điều đó chăng?
Người thưa rằng: Lạy Chúa, phải, tôi tin Chúa là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời, là Đấng phải đến thế gian.
12
Xin chúng ta cúi đầu giây lát. Kính lạy Cha Thiên thượng của chúng con. Kính lạy Cha Thiên thượng của chúng con, giờ này chúng con đang đứng ở đâymột ngày nữa bên này sự vĩnh cửu, hay là sự đến của Chúa, con sẽ nói... Và biết rằng có lẽ trong thính giả là những người mà — chưa hề tin nhận Con yêu dấu Ngài làm Đấng Cứu Rỗi mình cách cá nhân. Đi xuống qua những công viên, thấy những hồ bơi đầy những phụ nữ ăn mặc hở hang nằm trải dài ra giữa công viên, không quan tâm, và nhận biết rằng thân thể xinh đẹp đó mà họ đang quá trìu mến sẽ bị những con sâu da bò qua một trong những ngày này, và linh hồn họ sẽ phải đối diện với Đức Chúa Trời trong Sự Phán xét. Con cầu nguyện, Chúa ôi, để điều gì đó sẽ được thực hiện chiều nay mà sẽ khiến nhiều người thức tỉnh và nhận ra chúng con đã ở gần sự cuối cùng.
Chúng con cảm ơn Chúa vì những gì Chúa đã làm cho chúng con qua tuần này, vì làm cho người điếc được nghe, người què được đi, và nhiều dấu kỳ phép lạ đầy quyền năng mà Ngài đã thực hiện. Quyền năng thật sự, không thể bác bỏ được, thuần khiết của Đức Chúa Trời vận hành giữ nhân loại ngày hôm nay...
13
Những người này đã nhóm nhau lại ở đây dưới mái che này ngày hôm nay để thờ phượng Ngài. Nhiều con cái Chúa đã bắt đầu mệt mỏi, Chúa ôi, họ thấy những kẻ ác này hưng thạnh. Nhưng có lẽ họ nhìn xem Đa-vít, khi Ngài Phán với ông và nói, “Đúng, ta đã thấy kẻ ác trải ra như cây xanh tươi mọc nơi cố thổ.” Nhưng nói, “Hãy xem sự cuối cùng của nó: Đó là khi nó sẽ nói ra tất cả. Giờ đó khi thần chết đi vào phòng, sương mù bắt đầu trôi nổi trong phòng và chúng ta biết mình sẽ đi xuống qua thung lũng, rồi nó thế nào?”
Lạy Chúa, xin ban phước cho con cái Ngài ngày hôm nay; Giương cao đức tin; Xin ban phước cho linh hồn họ và xin cho họ vui mừng trong Đức Chúa Trời của sự cứu rỗi. Nguyện xin người đau được lành; Xin cho nhiều người đang ngồi ở đây bị đau ốm bệnh tật, nắm bắt được Đức Thánh Linh trong lòng họ và đức tin của họ sẽ chiếu sáng ra ngày hôm nay và được mang đi. Xin nhậm lời, Cha ôi.
Giờ này, xin giúp con, Chúa ôi. đầy tớ vô ích của Ngài. Và Phán như chưa bao giờ có trước đây qua đầy tớ Ngài. Vì chúng con cầu xin trong Danh Đức Chúa Jêsus Christ. A-men!
14
Tôi biết, rằng họ sẽ - sẽ bắt đầu phát thẻ cầu nguyện khoảng 6 giở và chúng ta phải đi ra khá sớm, sẽ không làm mất chút nào trong khi nói với anh em, trong khi anh em cầu nguyện.
Bao nhiêu anh chị em Cơ-đốc nhân ở đây chiều nay? Chúng ta hãy xem, ồ, thật tuyệt. Ồ, khoảng, hầu như 100% (phần trăm). Bây giờ, đề tài của chúng ta, phần đọc của chúng ta chiều nay, liên quan đếnsự bắt đầu chức vụ của Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta. Ngài đã thật sự trở nên được mọi người ưa thích. Nếu anh em để ý Ngài, trong năm đầu tiên của Ngài, Ngài rất được quần chúng ngưỡng mộ, rồi ở đó trở nên một sự giảm xuống trong năm thứ 2, và rồi họ đã đóng đinh khổ hình Ngài.
Trước hết là đều mới mẽ, nó đã làm cho điều đó hào nhoáng khắp mọi nơi. Mọi người đến xem Con Người tuyệt vời này có thể biết tư tưởng của người ta và làm những việc mà Cha tỏ cho Ngài làm: làm cho người mù được thấy, người điếc được nghe. Họ chưa hề nghe chuyện như vậy. Nhưng rồi những người lãnh đạo tôn giáo của thời đại đó tuyên bố Ngài là ma quỉ. Tôi nghĩ tôi đứng quá gần cái mi-crô. Họ tuyên bố Ngài là ma quỉ. Dĩ nhiên, như dân chúng được dạy, họ cũng sẽ làm vậy. Điều đó đúng, hay tốt hơn? Đó là... Được rồi, tôi cứ nghĩ mình là... không muốn làm anh em điếc, vì thế...
15
Vì thế chúng ta thấy rằng những người lãnh đạo tôn giáo không tin Ngài. Vì thế nên Ngài trở nên rất không được hoan nghênh. Ngay giữa tầng lớp người nghèo, những người bình thường... Kinh thánh nói những người bình dân nghe Ngài cách vui mừng. Nhưng hầu như có nhiều người của thế gian này có chỗ đứng quan trọng trong xã hội và nhiều tiền, họ không quan tâm đến Ngài. Ồ, Tiến sĩ này Tiến sĩ kia nói Ngài là kẻ cuồng tín, Ngài là ma quỉ. Vì thế không có gì với Ngài, vậy nên họ lãng tránh Ngài. Họ đi tới với những nhóm người của họ. Ồ, những con chim có cùng bộ lông, đúngvậy.
Nhưng những ai tin Ngài và yêu mến Ngài, đã ở với Ngài. Một trong những gia đình nọ có một cậu con trai tên là La-xa-rơ, và một — hay là 2 chị em: Một người tên Ma-ry và người kia là Ma-thê. Vậy thì, chúng ta được các sử gia kể rằng, La-xa-rơ là một thầy thông giáo, chàng đã chép và in lại những bản sao của luật pháp. Nếu như người nào biết luật pháp nghiêm khắc thế nào, một sự bẻ cong trong thế gian sẽ có ý nghĩa điều gì khác. Vì thế nó phải được hoàn hảo, và phải là một người chân thật, nổi danh, thánh khiết. Vì thế người ấy phải là một người có bản chất tốt, và một chức vụ tôn giáo tốt.
16
Ma-thê và Ma-ry, đã làm công việc may vá, làm những tấm thảm cho Đền thờ, vân vân. Họ thật cô đơn, cha mẹ họ đã chết. Tôi cho rằng vào lúc này, cha nuôi của Chúa Jêsus là Giô-sép đã chết. Chúa Jêsus đã đến ở với họ. Ngài trở nên quá nổi tiếng đến nỗi công việc Ngài gần như phân tán đến chỗ Ngài phải đi khỏi.
Bấy giờ, Ngài đang sống... Điều đó phải đến thì. Mọi viêc đến đúng thì của nó. Anh em tin điều đó chăng? Mọi việc... Anh em trồng lúa mì vào mùa thu của năm; Vào mùa xuân nó sanh sản, hay Đức Chúa Trời cho nó sanh ra. Anh em trồng bắp vào mùa xuân và mùa thu gặt hái. Mọi việc có thì của nó, giống như Sự sống của Ngài, nó có sự bắt đầu của nó, rồi trong thời tươi đẹp nhất của mình, sau đó đến thời kỳ trung niên, rồi chấm dứt...
17
Các Mục sư Truyền đạo của chúng ta cũng giống như vậy, thưa các anh em đồng lao. Có thì tốt nhất của chúng ta, sự bắt đầu của chúng ta, phần giữa chức vụ của chúng ta, thời kỳ tốt nhất, rồi chấm dứt. Đời sống của anh em bắt đầu như một đứa bé, rồi đến thời niên thiếu và trưởng thành của đời người, rồi đến tuổi trung niên, rồi chấm dứt. Giống như mặt trời mọc lên ở phương đông và lặn ở phương tây, mọi sự bắt đầu và chấm dứt.
Trước khi Ngài đưa đến sự phán xét, Ngài ban sự thương xót đến trước. Và khi một người bác bỏ ơn thương xót, chẳng có gì còn lại ngoài Sự Phán xét. Đúng thế không? Nếu quí vị không tiếp nhận ơn thương xót, thì không có gì còn lại cho quí vị ngoài sự phán xét. Vì thế Đức Chúa Trời, trước khi Ngài làm bất cứ điều gì, Ngài luôn tỏ cho dân sự thấy trước. Nếu quí vị tin nó, tôi tin rằng sự hiện hữu của chúng ta ở Connersville ngày hôm nay đây là một hình bóng trước. Đức Chúa Trời không làm những việc như thằng hề; Không. Ngài không trình diễn. Ngài làm điều đó vì một mục đích. Mọi Lời đi đúng tới chỗ của nó. Không một chấm một nét nào sai, nó đứng vững đời đời.
Tôi nghĩ về Lời Kinh thánh đó, “Lời Ngài được vững lập đời đời trên Trời.” Không người nào nghi ngờ nó ở trên Trời. Chính chúng ta là những con người hay chết mới nghi ngờ điều đó. Mọi sự trên trời tin Lời Ngài. Những gì Đức Chúa Trời Phán, đều không có gì sai cả. “Lời Ngài được vững lập đời đời trên Trời.” Nó đã được giải quyết rồi.
18
Bây giờ để ý, rồi ngay sau khi Chúa Jêsus đến, mà đã được nói Tiên tri từ vườn Ê-đen, Giăng đã được nói Tiên tri sẽ đến. Và Xa-cha-ri... Tôi muốn anh em để ý gia đình giờ này: Một người ngoan đạo, thánh khiết. Điều gì đó kinh khủng đã xảy ra trong gia đình họ, họ có một — họ muốn có một đứa con. Thời của họ thật sỉ nhục nếu không có con; Ngày nay gần như hổ thẹn vì có con. Thật thay đổi biết bao. Người ta không có thì giờ nuôi dạy con cái.
Hãy nghe, đây là buổi chiều của tôi được ở với Chúa ở đây trong các Buổi nhóm này. Tôi chỉ nói những gì Ngài bảo tôi nói. Nhưng thật là một ngày buồn, vì họ đã tạo ra những máy giặt và máy rửa chén đĩa cùng mọi thứ, họ cho phụ nữ suốt thời gian này ở những quán rượu và các thứ, rồi uống rượu, hút thuốc, và chạy ra khắp vùng. Đúng thế. Người thì lúc nào cũng hối hả bận rộn, người thì ăn không ngồi rồi, nhiều thì giờ không có gì để làm. Tốt hơn nếu quí chị em có bàn chải và trở lại với việc giặt giũ với những loại máy giặt này, cách mà mẹ tôi trước thường làm. Đúng thế.
19
Không - không chỉ thế thôi, nhưng đàn ông, họ phải sắp đặt thì giờ để họ có thể đi ra và chơi gôn hay cái gì đó giống như thế, tập thể dục nhẹ cho bớt mập. Thật là tội nghiệp. Thế gian còn lại sắp chết đói. Anh chị em nghĩ chúng ta sẽ không nhận sự chê trách nghiêm khắc vì những điều này sao? Chắc chắn chúng ta sẽ bị nguyền rủa. Tôi đã rời các nước, những trẻ em đáng thương ốm giơ xương và mắt đang kêu khóc, gương mặt chúng nhớp nhúa như thế, kêu khóc để được mẩu bánh mì. Ở nước Mỹ... đôi khi vào buổi chiều, hay giữa trưa, một dĩa ăn 8 đô-la còn một nửa bỏ thùng rác cho heo ăn. Điều đó không đúng. Và thưa anh em, giờ đến khi Đức Chúa Trời cũng sẽ làm cho chúng ta trả giá cho những việc đó.
Nhưng ông Xa-cha-ri này và Ê-li-sa-bét vợ ông là những người công bình, thánh khiết, đã cầu nguyện luôn. Và giờ đến là lúc cho lời tiên tri của Ê-sai được ứng nghiệm, tuy nhiên nó đã được nói trước 800 năm, hay 720 năm trước. “Sẽ có một tiếng kêu trong đồng vắng.”
20
Hãy xem bánh xe tiên tri của Đức Chúa Trời, đúng lúc lời tiên tri sẵn sàng được ứng nghiệm, người được kêu gọi khác sẽ ở đó, khi người ấy đến đó. Chúa Jêsus sẽ ở đây hoàn toàn đúng lúc. Sẽ không có gì sai.Đúng như Đức Chúa Trời đã định trước điều đó, nó cũng sẽ xảy ra.
Bây giờ, hãy xem những người này. Đức Chúa Trời đã giáng xuống trên đất, không nghi ngờ gì, nhìn khắp nơi để tìm thấy ở nơi nào đó có thể làm cho ứng nghiệm Lời Ngài. Và Ngài đã tìm thấy một người tên là Xa-cha-ri, người công bình. Đức Chúa Trời luôn chờ đợi có được những người thấp hèn, bị ruồng bỏ. Đó là lý do tôi yêu Ngài; Ngài đem tôi lên. Người nghèo của thế gian này, mà có tấm lòng khiêm nhường và muốn học biết...
21
Ngài đã tìm thấy Xa-cha-ri, trung tín với bổn phận của mình, đang dâng hương. Khi ông đi vào để dâng hương ngày ấy, Xa-cha-ri lúc đó là người đã luống tuổi, vợ ông đã qua thời kỳ sinh đẻ, Thiên sứ của Chúa đứng phía bên phải Bàn thờ; Xa-cha-ri quay lại và nhìn Ngài, đó là Thiên sứ Gáp-ri-ên, Thiên sứ trưởng. Hãy xem, Đức Chúa Trời có thể sai đến nhiều Thiên sứ, tất cả chúng ta có các Thiên sứ canh giữ. Con cái của Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời... Chúa Jêsus Phán, “Hãy giữ mình đừng khinh dể một đứa nào trong những đứa trẻ nầy; Vì Ta bảo các ngươi, các Thiên sứ của chúng nó trên trời thường thấy mặt Cha Ta, là Đấng ở trên Trời.” Đúng thế không? Hãy cẩn thận những gì các bạn làm chống lại những Cơ-đốc nhân. Tốt hơn là — tốt hơn cột đá vào cổ mà ném xuống biển kẻ nào chống lại họ. Hãy cẩn thận. Hiểu không?
22
Bây giờ... Ngài sai xuống nhiều Thiên sứ, nhưng khi anh em nghe về Gáp-ri-ên từ miền Vinh hiển giáng xuống, đó không phải chỉ là một việc nhỏ; Điều gì đó quan trọng sắp xảy ra. Gáp-ri-ên... Nó ở đây này. Gáp-ri-ên loan báo sự Chúa đến lần đầu tiên. Thiên sứ Gáp-ri-ên sẽ loan báo Đấng Christ sẽ đến lần thứ 2. A-men! Người là Thiên sứ trưởng, đứng bên hữu Đấng Chủ tể trong nơi Vinh hiển.
Còn ở đây Thầy Tế lễ này, đang đứng ở đó, có lẽ đang cầu nguyện và dâng hương, khi dân chúng đang cầu nguyện bên ngoài. Ông nhìn, và Thiên sứ Gáp-ri-ên đứng ở đó. Thật là một cảm giác lạ lùng. Nhưng người bảo Xa-cha-ri; Người nói, “Ngươi được ơn trước mặt Đức Chúa Trời, bây giờ, hỡi Xa-cha-ri, khi ngươi về nhà sau khi hầu việc tại Bàn thờ ở đây, thì ngươi đi lên nhà, ở Si-lô, ngươi sẽ ăn ở với vợ ngươi, và nàng sẽ chịu thai và sanh một con trai.” Một Sứ điệp tuyệt vời.
23
Hãy xem, một người quá ăn sâu vào những nghi lễ Giáo hội, tuy nhiên biết mình đang đứng trong sự Hiện diện của một Thiên sứ, nói, “Làm điều này có thể xảy ra?” Thế nào, nói cách khác, “Không thể được, vợ tôi đã ngoài 50 tuổi. Ôi dào, tôi đã sống với bà ấy từ khi bà ấy còn trẻ, 17, hay 18 tuổi, còn bây giơ bà ấy đã quá tuổi sanh nở. Những điều này không thể xảy ra được.”
Hãy xem, tôi thích điều này. Đức Chúa Trời đã quyết định làm trọn Lời Ngài. Chúa nhật tới tôi nhận được sự lựa chọn và kêu gọi (election and calling*) tại đó. Để ý, Ngài Phán, “Ta là Gáp-ri-ên, đứng trong sự Hiện diện của Đức Chúa Trời, và những lời ta đến kỳ sẽ được ứng nghiệm. Nầy, ngươi sẽ câm, không nói được cho đến ngày nào các điều ấy xảy ra, vì ngươi không tin lời ta. Ngươi khá đặt tên cho con mình là Giăng.”
24
Đó thật sự là điều gì đó, phải không? Hãy xem nào. Anh em tin Jêsus đó chết không? Không, thưa quí vị, người đang lắng nghe chiều nay. Hãy xem. Và rồi việc trước chúng ta biết, chúng ta thấy dân chúng tự hỏi tại sao người ở lại quá lâu, vì thế họ chờ xem ông. Khi ông ra, họ thấy ông làm dấu bằng ta. Họ nhận biết ông đã thấy một khải tượng.
Ông đi về nhà. Đúng như Gáp-ri-ên đã nói, sự việc đã xảy ra như vậy. Ê-li-sa-bét chịu thai. Ha-lê-lu-gia! Lời của Đức Chúa Trời đã Phán vậy; Nó phải ứng nghiệm. Vì thế Ê-li-sa-bét đã già, có lẽ đã qua tuổi mãn kinh nhiều năm... Nhưng xem nào, Thầy Tế lễ ấy đã nghi ngờ điều đó sẽ xảy ra như vậy. Ông đã có nhiều kinh nghiệm nơi nó đã xảy ra trước đó. Tuy nhiên ông đã nghi ngờ trong trường hợp của chính ông.
Vậy thì, anh em nói, “Tôi thấy người này được chữa lành và người kia được chữa lành, nhưng còn tôi, tôi không biết.” Tại sao, điều đó cũng dành cho bạn.
Anh em nói, “Tôi biết, người này hạnh phúc kinh khủng từ khi người ấy nhận lãnh Đức Thánh Linh, nhưng tôi e rằng những người láng giềng sẽ làm trò cười tôi.”
25
Điều anh em quan tâm là những người láng giềng nói gì. Đức Chúa Trời không làm hề cho anh em. Ngài làm anh em thành một vị Thánh. Đức Chúa Trời nói gì về điều đó? Không có gì quan trọng việc những người láng giềng sẽ nói gì; Chính là những gì Đức Chúa Trời nói. A-men! Anh em biết đó, tôi bắt đầu cảm thấy thật ngoan đạo. Thật vậy. Đức Thánh Linh, tôi tin Ngài có ở đây chiều hôm nay để ban phước cho dân sự Ngài.
Ồ, tôi nghĩ, và tôi thấy Xa-cha-ri như thế nào lúc đó, nghi ngờ điều ấy, nhưng sau một thời gian ngắn Ê-li-sa-bét đã có thai. Bà ẩn mình trong 6 tháng vì mang thai, bà đã sanh ra đưa con này. 6 tháng sau... Chúng ta hãy trở lại với quang cảnh chúng ta lúc này, ở nơi nào đó dưới Na-xa-rét, thành phố hèn hạ nhất thế gian, tệ hơn Connersville, Jeffersonville, hay bất cứ nơi nào. Ồ, thật kinh khủng.
26
Bây giờ để ý, chúng ta hãy hầu như đưa ra một vở kịch ở đây; Chúng ta hãy hình dung đó là ngày Thứ Hai. Đó là ngày tệ nhất của phụ nữ. Đó là khi tôi ở nhà; Tôi phải xách nước và làm mọi thứ. Tôi tin mẹ tôi có mặt ở đây. Tôi đã thấy em trai tôi ở đây, cách đây vài phút. Và tôi tưởng bà cũng có ở đây.
Trước đây tôi thường cắt những khúc gỗ và kéo chúng vào để đốt lửa và đun nước trong một cái ấm lớn cũ kỹ ở bên ngoài trời. Chà. Còn nhớ mẹ tôi thường nấu mứt. Tôi thường đi vào đó, tôi ướt đẫm mồ hôi vào mùa hè, những quà cà chua nhỏ bầu màu vàng ấy. Chúng làm mứt khá ngon, anh em biết đấy. Đặt nó giữa cái bánh bít-qui nóng vào buổi sáng lạnh lẽo thật là tuyệt. Tôi nói cho anh em biết, chúng thật tuyệt. Bà đổ nó vào, tôi nói, “Ô, mẹ ơi, lửa nóng đủ rồi đấy.”
Bà nói, “Ồ, chúng chưa đủ nóng.” Và đó chỉ là một cách nấu và nóng hổi.
Tôi nói, “Tại sao chúng không đủ nóng?”
27
Bà nói, “Chúng phải kêu bốp bốp trước chín tới: Kêu bốp.” Nói, “Cứ giữ lửa cho tới khi nó kêu bốp bốp.” Sôi bọt, anh em biết đó, kêu bốp bốp.
Tôi nghĩ đó là một minh họa khá hay. Nhắc tôi nhớ về một Buổi nhóm Đức Thánh Linh điển hình thuở xưa tốt đẹp. Anh em đào lên một ít gỗ, cứ ném nó vào trong lửa cho tới khi nó kêu lốp bốp. Đúng thế. Sau đó mới có thể sẵn sàng cho việc hàn kín lại (sealing away*). Trước khi anh em có thể làm cho bàn ủi nóng lên, hãy để nó sẵn sàng để làm cái gì đó thẳng ra, anh em phải làm cho nó nóng, đặt nó dưới cái đe, đập cho lóe lửa ra và để nó được hun đúc ra. Đức Chúa Trời phải làm cho Buổi nhóm ấm áp lên trước; Ngài phải làm cho lòng anh em quay về phía Ngài. Rồi Đức Chúa Trời có thể làm ra điều gì đó từ anh em và hun đúc anh chị em thành con trai con gái của Đức Chúa Trời trong đức tin thuần khiết trong sạch.
28
Bây giờ để ý, tôi có thể thấy Ma-ry đến nhà với một kiểu phương Đông, với vò nước đội trên đầu, đến từ suối nước tinh khiết, đi lên dọc theo đường phố, và không có người nào trên phố. Nàng đi băng qua lối đi nhỏ, có lẽ nơi bà sống, trong một cái lều nhỏ phía bên kia: Rất nghèo nàn, sống với bà mẹ góa. Trên đường đến đây ngày Thứ Hai này, ngày giặt giũ, bà đi tiếp, nhưng nàng là gái đồng trinh. Cho dù thành phố này hèn hạ thế nào đi nữa, nàng là người nữ đồng trinh; Nàng tin cậy Đức Chúa Trời. Đột nhiên một Ánh sáng lớn xuất hiện phía trước nàng. Và đứng sau Ánh sáng đó là Thiên sứ Gáp-ri-ên (Ha-lê-lu-gia!) Thiên sứ Trưởng. A-men! Đừng để điều đó làm anh em hoảng sợ, “A-men!” có nghĩa là “xin được như vậy.” Được rồi. Thiên sứ trưởng đứng ở đó, và người Phán, “Chào Ma-ry, ngươi có phước giữa những người đàn bà. Ngươi được ơn trước mặt Đức Chúa Trời.”
29
“Cái gì? Tôi, từ một thành phố hèn hạ nhất nước này à? Một cô gái nghèo nàn ở phía sau hẻm à? Vậy mà tôi được ơn trước mặt Đức Chúa Trời sao?”
Nói, “Đúng, ngươi được ơn trước Đức Chúa Trời.”
Điều đó làm cho cô gái đồng trinh hoảng sợ, sự chào mừng của Thiên sứ này, một Ánh sáng ở trên người. Ngài đứng ở đó trong Ánh sáng, nói, “Chào.” Nó làm cho anh chị em hoảng sợ. Nó làm hoảng sợ bất cứ ai.
Bây giờ, tôi muốn nhìn, và xem Ngài khi Ngài nói chuyện với nàng. Ngài Phán, “Ngươi được ơn trước mặt Đức Chúa Trời, và ngươi sẽ sanh ra một Con Trẻ và khá đặt tên là Jêsus.”
Nàng nói, “Tại sao, làm sao điều này có thể xảy ra?”
Nói, “Đức Thánh Linh sẽ phủ bóng trên ngươi. (A-men!) Con Thánh đó được sanh ra sẽ được gọi là Con của Đức Chúa Trời.” Vậy thì, hãy nhớ, anh em tin điều đó chăng? Đức Chúa Trời là Thần.
Tôi đã nói chuyện với một người cách đây không lâu, người đó nói, “Anh không tin thật sự đó là sự thật à, Thầy giảng?”
Tôi nói, “Vâng, tôi tin.”
30
Anh ta nói, “Này, nhìn này, đó chỉ là một lầm lỗi, Giô-sép đang sống với người đàn bà này, cô gái ấy.” Ông ấy là người góa vợ, có 4 con. Và nói, 'Này, ông ấy đã sống với người nữ đó. Tôi tin đó chỉ là một lỗi lầm, phải không?“
Tôi nói, “Không, thưa ông. Tôi tin Ngài là Con Thuần khiết của Đức Chúa Trời, được sanh ra đồng trinh.”
Nói, “Làm sao điều đó có thể được?”
31
Và đến để tìm ra, người ấy không tin nơi Đức Chúa Trời. Anh ta nói, “Điều đó chống lại tất cả những qui luật khoa học, Anh Branham à; Nó không thể được.” Anh nói, “Nhìn xem, lúa mì sẽ không mọc ra mà không có phấn, bắp cũng sẽ không.” Không có cái gì có thể tái sản xuất mà không có cả giống đực và giống cái.“ Anh ta nói, ”Ngay cả một cây phải được sanh ra và thay đổi, vân vân. Phấn hoa, bởi những con ong mang từ cây này đến cây khác làm cho giống đực và cái phối hợp, nếu không thì chúng sẽ chẳng lớn lên.“ Nói, ”Điều đó chống lại tất cả các qui luật khoa học.“
Tôi nói, “Nhưng đây là Đức Chúa Trời, Đấng Tạo Hóa của của khoa học.”
Anh ta nói, “Nó thật sự không thể xảy ra.”
Tôi nói, “Tôi muốn hỏi ông đôi điều. Anh không tin rằng có một Đức Chúa Trời ư?”
Anh ấy nói, “Không, thưa ông. Tôi không tin đó là sự sanh ra đồng trinh; Tôi không tin từng có chuyện như vậy và sẽ không bao giờ có một chuyện như vậy.” Nói, “Ông Giô-sép đó, là cha Ngài.”
32
Tôi nói, “Tôi muốn hỏi ông điều này. Ông muốn nói với tôi rằng điều đó hoàn toàn không thể được cho một con người, vì Đấng Tạo Hóa là Đức Chúa Trời vĩ đại...”
Ông ấy nói, “Không có chuyện như vậy.”
Tôi nói, “Hãy xem, cứ nghe tôi nói. Ông tin rằng không thể được cho Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa sanh ra Con Trẻ này. Anh sẽ thú nhận Ngài có một người mẹ thế gian, tôi cũng vậy. Nhưng điều đó sẽ không thể được mà không có Ngài, ồ, trừ phi Ngài có một người cha trên đất.”
Nói, “Đúng thế.”
33
Tôi nói, “Thế thì tôi muốn hỏi ông, làm thế nào con người trước tiên đến đây mà không có cha hay mẹ? Hãy để người đó là con nòng nọc, con bọ quậy, con khỉ, bất cứ cái gì ông muốn gọi, làm sao người đó đến đây? Theo như lời tuyên bố của ông, người ấy phải có cha lẫn mẹ.” Đúng thế.
Tôi nói, “Cha của người đó là ai?”
Ông ta đã không trả lời tôi cho tới ngày hôm nay, và anh ta không thể. Đức Chúa Trời đã tạo nên Con Trẻ này. Vâng, thưa quí vị. Tôi tin tế bào huyết đó đến từ giống đực. Điều đó đúng. Chúng ta biết thế. Nhiều người trong anh em ở đây là nông dân. Con gà mái của anh em có thể ấp trứng cả mùa hè. Nhưng nếu nó đã không sống với con trống, thì nó sẽ chẳng bao giờ ấp. Đúng thế.
Loài chim xây tổ của nó bây giờ, và chim mẹ có thể dựng tổ ở trên cây ngoài đó và đẻ đầy trứng trong tổ mà không bao giờ ở gần con trống,và nó có thể nằm trên tổ đó và ấp ủ những cái trứng ấy và lật qua lật lại, và thật tội nghiệp nó thậm chí không thể bay ra khỏi tổ để giữ cho chúng ấm áp. Nhưng trừ phi nó đã ở với con chim trống, chúng sẽ nằm ngay trong tổ mà hư thối. Chúng không sanh sản, bởi vì mầm sự sống đến từ giống đực.
34
Đặt tôi vào trong tâm trí của một số Giáo hội hình thức nguội lạnh cũ kỹ này anh em có quanh đây: Có một cái tổ đầy trứng, anh em cứ chất chúng hổn độn khắp nơi, gọi những Chấp sự và...?... Có thể như phát cái tổ đó và kiếm cái gì khác. Họ không tin vào sự Chữa lành Thiêng liêng [bằng phép lạ]; Họ không tin vào Đức Chúa Trời. Chúng không bao giờ ở với con trống để có được sự liên hệ của sự sống, đúngvậy. Đó là sự thật. Chỉ có thể nhảy ra khỏi tổ và bắt đầu lại. Đúng thế. Cho dù Chấp sự thế nào đi nữa, anh em đánh bóng người đó lên, và rồi người đó là thế này, thế kia, thế nọ, hay là vỗ lưng họ, hoặc ghi tên vào sổ sách Giáo hội, họ vẫn chết trong lầm lỗi và tội ác mình cho tới khi họ được sanh lại. Vâng, thưa quí vị. Điều đó đúng.
35
Bây giờ để ý lại, nhanh lên. Đức Chúa Trời là Cha, một Thần Linh phủ bóng trên trinh nữ trẻ này và Đức Chúa Trời là Cha, Đấng Tạo Hóa của mọi vật, đã tạo nên tế bào Huyết tử cung của người nữ đó và sanh ra Con Người, là Đức Chúa Jêsus Christ, Đền tạm của Đức Chúa Trời trên đất. A-men!
Đó là lý do tôi có thể đứng đương đầu với sự chống đối và nói, “Nó đúng!” Anh em biết đấy, nơi anh em đang đứng nếu anh em trở lại với những sự kiện cơ bản để tìm thấy nó là gì. Chúng ta được cứu qua Huyết của Đức Chúa Trời.
36
Bây giờ, thiếu nữ đồng trinh này rất xúc động. Để ý, đây là điều tôi thích ở Ma-ry. A-men! Thay vì nghi ngờ giống như Xa-cha-ri, Thầy giảng đó, nàng thưa rằng, “Tôi đây là tôi tớ Chúa; Xin sự ấy xảy ra cho tôi như Lời Người truyền!”
Nàng không cố hình dung ra điều đó giống như Xa-cha-ri.“ Ông đã nói, ”Này, vợ tôi đã già“ và đại loại như vậy. Chúng ta có nhiều gương. Hãy xem nàng An-ne ở Đền thờ. Và xem Sa-ra. Nhiều bà già đã có con bởi Đức Chúa Trời đang ban phước trên họ. Ông đã có nhiều tấm gương. Nhưng ông — bà phải tin điều gì đó mà chưa bao giờ xảy ra.
Đây là những gì tôi thích về Ma-ry, trước khi bà cảm thấy sự sống, trước khi có sự biểu hiện vật lý nào bên ngoài, trước khi có một điều gì đó đã ngừng lại trong thân thể nàng, trước khi nàng cảm thấy sự sống hay bất cứ điều gì, nàng bắt đầu làm chứng rằng nàng sắp có con. Ha-lê-lu-gia! Đức Chúa Trời ban cho chúng ta một vài Ma-ry nữa mà sẽ nhận lấy Đức Chúa Trời ở Lời Ngài. Đức Chúa Trời đã Phán vậy qua Thiên sứ của Ngài, không làm điều gì khác biệt mà mọi thứ khác đã xảy ra, nàng sẽ có một Con, bởi vì nàng đã nhận Đức Chúa Trời ở Lời Ngài. A-men!
37
Nếu chúng ta có loại dân chúng ấy ở đây trong hội chúng này chiều nay, sẽ không có một người nào đau yếu giữa vòng chúng ta. Hãy nhận lấy Đức Chúa Trời ở Lời Ngài và bắt đầu vui mừng.
Nàng đi khắp nơi nói với mọi người. “Sẽ có con.”
“Làm sao cô biết?”
“Đức Chúa Trời Phán vậy.”
Một trinh nữ...Ha-lê-lu-gia! A-men! Tôi thích điều đó. Được rồi. Nàng nhận Đức Chúa Trời ở Lời Ngài và khấp khởi vui mừng. Nàng không thể đứng im; Nàng phải đi nói với người nào đó. Mọi người đã từng tiếp xúc với Đức Chúa Trời phải nói cho người khác biết. Vâng, thưa quí vị.
Và nàng đã đi. Thiên sứ đã bảo nàng về Ê-li-sa-bét. Và Ê-li-sa-bét là chị em bà con với nàng. Nàng phải đi tìm Ê-li-sa-bét. Vì thế trên đường đi, qua các đường phố ở Na-xa-rét và ra bên ngoài vào trong xứ Giu-đa và lên các miền đồi núi, nàng đi tìm Ê-li-sa-bét để nói với bà về điều đang xảy ra với nàng. Vì thế nàng viết rằng Ê-li-sa-bét đã là mẹ được 6 tháng rồi. Vậy họ sẽ có thời gian vui mừng với nhau.
38
Còn bây giờ, tôi có thể thấy Ma-ry đi lên gặp Ê-li-sa-bét, và ở đó Ê-li-sa-bét đi ra gặp nàng. Khi bà thấy nàng đến, bà chạy ra. Tôi hình dung, bà giang tay ra ôm lấy nàng và bắt đầu hôn nàng. “Ô, Ê-li-sa-bét, rất vui được gặp em.”
Đó là cách người ta chào mừng nhau. Họ yêu mến nhau. Anh em không thấy điều đó nữa hiện giờ. Nó hầu như đã biến mất, tình yêu thương. Anh em biết, thưa anh em, điều đó kinh khủng phải không? Người ta không quan tâm đến nhau nữa.
Trước đây khi chúng ta ở ngoài đất nước, có nông trại của mình, và khi người hàng xóm nào đó bị đau, chúng ta sẽ đi qua và hái ngô hay là đốn củi và mang nó vào, làm bất cứ điều gì chúng ta có thể làm để giúp họ.
Nhưng họ không làm thế nữa, cách duy nhất anh em biết, hàng xóm của chúng ta chết là khi anh em đọc trên báo. Anh em không biết gì về điều đó. Tình yêu thương anh em bị ngừng lại. Điều đó không phải là sự thật sao?
39
Tôi đang lái xe với người nào đó ngày nọ, có một phụ nữ đi xuống phố và chào vợ tôi.
Tôi nói, “Em đã nói với chị ấy à?”
Vợ tôi nói, “Vâng.”
Tôi nói, “Anh không nghe em nói gì.”
Nàng nói, “À, em quay lại và chào.”
Tôi nói, “Không phải thế, một cái cười ngớ ngẩn. Em nói, 'Hi.' Anh không thích thế.”
Tôi ra khỏi một Buổi nhóm ở Miami, Anh Bosworth, và có một người Hà-lan nào đấy ở bên đó, bà ấy ở phía sau trong một cái trại nhỏ ở đó. Anh Bosworth nói, “Người Hà-lan để cho chúng tôi có nơi này muốn bắt tay anh, Anh Branham à.”
Tôi nói, “Vậy thì, chị ấy không có gì khác hơn những người còn lại của họ.” Hiểu không? Tôi nói, “Bà ấy chỉ là một người đàn bà.”
Anh ấy nói, “Ồ, tôi đã nói với bà ấy — bà ấy không thể nói chuyện với anh được, nhưng nếu chúng ta định đi qua chỗ đó, ồ, bà ấy có thể bắt tay anh.”
Tôi nói, “À, điều đó tùy anh.”
40
Vì thế sau Buổi nhóm giảng dạy chiều Chúa nhật ấy, tôi bước ra phía sau đó và bà ấy gần như chỉ mặc đủ vải mà anh em có thể đặt nó vào trong hộp thuốc as-pi-rin. Và bà ta... Bà ta đến, mang cặp kính đen che cả khuôn mặt và nắm giữ nó như thế. Anh em biết rõ đấy, không người nào ở xa bà ấy mà có thể nhìn thấy rõ bà, cứ giữ nó như thế.
Bà ta đến với cái đầu ngẩng lên như thế, nhìn qua cặp kính đen, vòng xuyến và bông tai đeo thòng xuống giống như bàn đạp ngựa trên cái yên của ma quỉ...?... bước xuống đó giống như thế, với cặp kính 2 tròng trên mắt, bà nói, “Anh là Tiến sĩ Branham à?”
Tôi nói, “Không, thưa bà, tôi là Anh Branham.”
Bà nói, “Ồ, Tiến sĩ Branham, tôi lấy làm vui sướng được gặp ông.”
Đưa bàn tay to mập ra giống như thế này. Tôi nắm nó; Tôi bảo bà, “Hãy lấy kính xuống để tôi biết bà khi tôi gặp lại bà.”
41
Mang tất cả thứ đó, nó chẳng có gì cả. Thật vô lý. Tất nhiên, dù sao nữa anh chị em biết mình là ai chứ? Đi dạo quanh với cái áo 50 đô-la trên người và cái mũi nghếch lên. Nếu trời mưa anh chị em có thể làm cho mình bị chết đuối, và nghĩ mình là cái gì đó. Anh chị em là 6 tấc bụi đất. Nếu linh hồn anh chị em không được cứu, anh chị em bị hư mất! Không có cách nào tránh khỏi điều đó. Nhưng đó là thế gian ngày hôm nay. “Ồ, chúng ta là người nào đó. Chúng ta thuộc về nơi nào đó.” Rồi làm trò cưới và gọi người khác là 'Thánh quá máu'. Ôi chao ơi!
Tôi có thể thấy Ma-ry chạy đến ôm chầm lấy Ê-li-sa-bét, họ ôm nhau. Tôi có thể nghe Ma-ry nói, “Ồ, Ê-li-sa-bét nà, em rất sung sướng và vui mừng được gặp chị.” Nàng biết mình sắp làm mẹ. Nàng nói, “Em nghe nói chị cũng sắp làm mẹ.” Chúng ta hãy hình dung điều này một phút, bây giờ.
42
Tôi có thể nghe Ê-li-sa-bét nói, “Đúng, Ma-ry à, nhưng chị lo quá.”
“Tại sao?”
“À, chị đã có thai 6 tháng nhưng chưa thấy thai có sự sống.” Bây giờ, đó là điều không bình thường: Khoảng 2 hay 3 tháng. Vì thế bà nói, “6 tháng mà không có sự sống, chị lo lắng về điều đó.”
Nàng nói, “Ồ, em không lo. Nghe này, em biết chị sẽ làm mẹ, bởi vì Thiên sứ đã tỏ cho em như vậy. Nhưng Thiên sứ cũng đã hiện ra với em và Phán rằng em sẽ có một Con Trai, mà không biết người nam nào. Em sẽ đặt Tên Người là Jêsus.”
Ngay khi Danh Jêsus đó được phát ra lần đầu từ môi miệng xác thịt của một người, đứa bé chết trong bụng mẹ nhận lãnh phép báp-têm bằng Đức Thánh Linh, bắt đầu nhảy nhót vì vui mừng. Đúng thế.
Thưa anh em, nếu điều đó làm cho một đứa bé đã chết trong lòng mẹ nhảy nhót vui mừng, thì nó sẽ làm gì với một Hội thánh được sanh lại? Chắc chắn rồi. Khi Danh Jêsus lần đầu tiên được phát ra từ một miệng của xác thịt hay chết... A-men! Nói về các quỉ la hét và đi ra, tội nhân khóc lóc... Danh ấy, anh em không thể ném đi và tôn kính Nó nửa vời mà rồi có quyền năng với điều đó, anh em phải tin nó và tôn kính nó. Đức Chúa Trời sẽ ban cho điều đó.
43
Bấy giờ, “Vừa nghe tiếng Ma-ry chào,” nói, “Phước cho...” Đức Thánh Linh nhảy nhót trên người mẹ. Nói, “Nhân đâu ta được sự vẻ vang nầy, là mẹ Chúa ta đến thăm ta? Bởi vì tai ta mới nghe tiếng ngươi chào, thì con nhỏ ở trong lòng ta liền nhảy mừng.”
Nói về sự la lớn lên điều gì mới mẽ, chà, đó là tôn giáo xưa nhất thế gian, niềm tin la lên.
Tại sao hàng ngàn năm trước khi thế gian được lập nên, Đức Chúa Trời đã hỏi Gióp, “Các ngươi ở đâu khi Ta lập nền thế gian, trong khi ấy các sao mai đồng hát hòa nhau, Và các con trai Đức Chúa Trời cất tiếng reo mừng?”
Nói về điều gì mới mẽ, chúng ta chỉ có một trường hợp mới về loại thời xưa đó, chỉ thế thôi. Tất nhiên. La lớn vì vui mừng, thật là một thời tuyệt vời...
44
Loại hình bóng gì về con trẻ này, khi Giăng này được sanh ra? Ôi chao, tôi thấy ông xuất hiện trong đồng vắng, không phải với cổ áo tròn gài phía sau và có gà rán ăn 3 lần một ngày. Không, thưa quí vị. Ông mặc áo lông chiên quấn quanh người, nịt lưng bằng da lạc đà, nhưng ông giảng về sự ăn năn. Ông khuấy động những tôn giáo khắp nơi. Ông rao giảng Đấng Christ.
Thưa anh em, Đấng Christ được rao giảng trong sự đơn sơ tuy nhiên trong Quyền năng của nó, nó sẽ khuấy động mọi dân mọi lúc, khi Đấng Christ là Đức Chúa Trời Hằng Sống trở nên hiện thực với dân chúng.Chắc chắn vậy, luôn luôn là vậy. Quyền năng của Đức Chúa Trời luôn luôn ở với dân sự Ngài qua các thời đại. Tối hôm qua đánh mạnh vào con cái Y-sơ-ra-ên, tôi nghĩ lúc ấy, khi họ đến một chỗ, đôi khi chúng ta tranh chiến. Khi họ đến Ba-e Ca-nê-a, họ đã tranh chiến. Đức Chúa Trời đã làm một con đường cho họ. Khi họ ở Biển Đỏ, Đức Chúa Trời đã mở Biển Đỏ ra.
45
Hãy nhìn họ kìa, họ đi ra khỏi xứ đó không có một cái gì ngoài cái chảo nhỏ đầy bánh đội trên đầu. Anh em không phải chờ đợi cho tới khi anh em thoát khỏi sự hèn hạ của mình, cứ đến như cách anh em có. Đó là cách anh em muốn. Nói, “Ồ, khi tôi giũ bỏ được điều này, và khi điều này hay điều kia, thì tôi sẽ đến.” Hãy đến ngay bây giờ như cách anh em có hiện nay.
Để ý, khi họ băng qua phía bên kia, bánh không còn được ban cho. Đức Chúa Trời luôn luôn sắm sẵn một con đường. Đêm đó khi họ đi ngủ, tôi có thể thấy Đấng Tiên tri ấy đi ra cầu nguyện. Sáng hôm sau khi họ thức dậy, họ nhìn khắp nơi trên mặt đất, và có ma-na nằm khắp mặt đất giống như hạt sương. Nó nếm giống như mật ong và bánh xốp. Họ đi ra và bắt đầu nhặt lấy nó và ăn. Ồ, nó thật tuyệt vời, ma-na ấy.
Chính hình bóng đẹp đẽ về ma-na chúng ta ngày nay, là cả cuộc hành trình trong đồng vắng. Hãy nhìn họ, Đức Chúa Trời cung cấp nhu cầu về ma-na cho họ. Và rồi họ đã... Nếm giống như mật ong trong đá; Người ta nói vậy. Anh em đã bao giờ nếm ma-na thiên thượng đến từ Đức Chúa Trời trên Trời chưa? Ngọt hơn bất cứ mật ong nào tôi từng nếm.
46
Vì thế nên, việc trước tiên anh em biết đấy, nhiều người nghĩ điều đó sẽ không phải bị giới hạn, vì thế họ cứ đi ra và lượm đủ cho một trời gian dài. Đó là cách nhiều người đi Nhà thờ, vào ngày Lễ Phục sinh, nghĩ rằng họ có đủ cho năm tới.
Một Mục sư đã nói với tôi cách đây không lâu, trong một Nhà thờ Tin Lành lớn nào đó; Ông ấy nói, “Thưa Mục sư Branham, tôi luôn luôn chào người của tôi một Giáng sinh Vui vẻ, Một Năm Mới Hạnh Phúc, vào Lễ Phục sinh. Tôi sẽ không thấy họ nữa cho tới Lễ Phục sinh sang năm.”
Anh em biết tại sao không? Nhiều người đã cố gắng làm điều đó. Nhưng họ thấy họ phải có kiếm được một trường hợp mới mỗi ngày. Loại mà họ đã có được và giữ gìn, một số người đi ra và làm dù thế nào đi nữa. Họ thấy rằng nó đã bị hư hỏng. Những con bọ gậy đã ở trong đó, nó không tốt.
47
Đó là cách kinh nghiệm của chúng ta ngày nay thậm chí trong Ngũ Tuần: Có nhiều con bọ gậy trong đó. Đã đến lúc phải bỏ điều đó. Không phải những gì chúng ta đã làm cách đây nhiều năm, mà là những gì chúng ta làm ngày hôm nay. Kinh nghiệm đó với Đức Chúa Trời ngày hôm nay là gì? Sự ô nhiễm... Nói, “Ồ, cách đây 20 năm tôi đã có một kinh nghiệm tuyệt vời.” Còn bây giờ thế nào? “Ồ, tôi tin Ngài cách đây một thời gian dài.” Nhưng còn bây giờ thế nào?
Bây giờ để ý, tôi thích điều này. Ngài Phán, “Nó nếm giống như mật ong.” Điều đó nhắc tôi nhớ đến Đa-vít. Đa-vít là một người chăn chiên. Người chăn chiên ngày xưa thường mang theo cái túi nhỏ bên hông họ giống như thế này. Họ bỏ mật ong ở trong đó. Họ ăn nó một ít. Nhưng khi một con chiên bị đau, họ đi đến một tảng đá vôi. Họ lấy một ít mật ong này và chà nó lên khắp tảng đá ấy. Và rồi con chiên bị đau ấy họ mang đến gần tảng đá, và nó sẽ đi đến liếm hết mật này, và nó liếm hết mật ở tảng đá ấy thì nó sẽ chữa lành con chiên bị đau ấy.
48
Thưa anh em, điều đó nhắc nhở tôi, tôi đã có một túi đầy mật ở đây chiều nay, và tôi sẽ đổ nó trên Tảng Đá Đức Chúa Jêsus Christ, và anh em nào là chiên bị đau hãy đến liếm nó, và tôi nói anh em sẽ tìm thấy Đấng Christ. A-men! Tôi không định đặt nó trên một Hội thánh giờ này, tôi sẽ đặt nó ở nơi nó thuộc về: Trên Đức Chúa Jêsus Christ nơi quyền năng chữa lành và sự cứu rỗi của anh em thuộc về. Anh chị em là những con chiên đau ốm hãy đi tới liếm nhanh lên xem thử anh chị em có khỏe mạnh nhanh chóng không. Trên Tảng Đá, là Đức Chúa Jêsus Christ, họ liếm, liếm, liếm, liếm, và họ càng liếm họ càng... Có điều gì đó về tảng đá có sự chữa trị với nó.
49
Vào thời xưa họ thường có một hòn đá điên. Mỗi lần người nào đó bị chó cắn, họ bị chó dại cắn, người ta sẽ đem người này đến đội hòn đá đó trên đầu. Nếu người ấy đội, người ấy được khỏe. Nếu không, người đó chết. Tôi biết, một Hòn Đá, Vầng Đá Muôn Đời cho mọi tội lỗi hay mọi người đau ốm thể chất có thể đến với Tảng Đá Muôn Đời ấy và đội Nó, bị treo lên với Nó, cảm thấy Nó. Đức Chúa Trời bắt buộc đem anh em đến quyền phép chữa lành của đồi Sọ chảy qua Đá Đức Chúa Jêsus Christ ấy ngày hôm nay sẽ chữa lành mọi người đau (Vâng), làm cho mọi tội nhân được khỏe mạnh, mang sự vui mừng đến cho kẻ ngã lòng, trên Đức Chúa Jêsus Christ.
Những gì chúng ta cần ngày hôm nay, thưa anh em, khắp đất nước này không phải là một sự nhóm lại tôn giáo; Chúng ta có rất nhiều khắp đất nước hiện nay. Một nhà Truyền đạo nào đó đi khắp nước cách đây không lâu, rất nổi tiếng, được nhiều người biết đến giữa những Giáo hội hữu danh vô thực. Ông đi đến Boston hay một nơi ở trên đó ông nói, “Trong vòng 6 tuần họ đã có được 20 ngàn người theo đạo (converts*).”
50
Khoảng 2 tháng sau đó, một nhóm tín đồ và Mục sư Truyền đạo trở lại thăm hỏi họ, nhưng lại tìm không ra (was stuck out*) 20 thể trong số người [điền khai là đã chịu theo đạo hôm đó]. Tại sao? [Người theo đạo thì] không vững vàng, [còn người hướng đạo thì] không làm việc đến nới đến chốn (go far enough*). Họ đã không theo đuổi (stick) đến cùng. Đó là nan đề. Những gì chúng ta cần ngày hôm nay là một sự Phục hưng tốt đẹp điển hình thuở xưa của Sứ đồ Phao-lô, và Đức Thánh Linh Kinh thánh giảng trở lại trong Hội thánh lần nữa. Đúng thế, thưa anh em, chị em của tôi.
Nhắc tôi nhớ lại khi em trai tôi và tôi ở đây. Ngày nọ chúng tôi đi ra một con lạch; Chúng tôi còn bé. Và chúng tôi thấy một trong những con rùa nước ngọt già này. Anh chị em biết, những họ ở Indiana tại đây: Nó trông có vẻ buồn cười, cách chân nó đi lạch bạch thế nào. Chúng ta nghĩ đó là con vật buồn cười nhất, vì thế chúng tôi đi tới chỗ nó. Nó kêu lên, “Vù.” Rồi thu mình ngay vào trong cái vỏ của nó.
51
Điều đó nhắc tôi nhớ đến nhiều người không tin vào sự Chữa lành Thiêng liêng [bằng phép lạ]. Để Chiến dịch đến trong thành phố, họ nói, “Đừng đi ra đó. Chẳng có gì với đám 'Thánh quá máu' đó.” Xem đấy. Nó đấy.
Vì thế tôi nói, “Đợi đã, anh sẽ làm cho nó di chuyển.” Và tôi cắt một khúc cây rồi đặt trên mình nó. Không hề làm cho nó tốt hơn chút nào. Anh em không thể đập nó, cũng không làm gì (take*) được nó. Tôi nói, “Tôi sẽ chỉnh sửa lại nó (fit him up*).” Tôi mang nó xuống con lạch; Tôi nhận nó dưới nước. Chỉ vài bong bóng nổi lên và chỉ có thế thôi với nó.
Thưa anh em, anh em có làm phép báp-têm cho chúng cách này, cách kia, đầu hướng lên, ngụp xuống 3, 4 lần, làm những gì anh em muốn. Họ đi xuống là một tội nhân khô, đi lên là tội nhân ướt, vẫn là một tội nhân.
52
Anh em biết đấy, tôi đã làm gì? Tôi nhóm một ngọn lửa nhỏ và đặt con rùa đó lên đấy, thì nó rục rịch. Những gì chúng ta cần ngày hôm nay không phải là gia nhập Hội thánh và tranh cãi về phép báp-têm, chỉ Đức Thánh Linh và lửa sẽ làm cho Hội thánh hoạt động. Hãy để Đức Thánh Linh trở lại trong Hội thánh và các Sứ đồ và các Giáo sư, vân vân, vào trong những chỗ của họ, và để cho Đức Thánh Linh đi tới mưa trên Hội thánh giống như thế rồi xem thử điều gì xảy ra. Những dấu kỳ phép lạ sẽ theo sau nó; Chắc chắn.
Tôi biết quí vị nghĩ tôi bị điên. Quí vị sẽ gọi tôi là một 'Thánh quá máu' sau điều này, vậy thì quí vị có thể gọi ngay bây giờ. Có lẽ tôi điên. Nhưng nếu quí vị cảm thấy thích tôi đứng đây, quí vị có thể làm giống như vậy.
Để ý, Đức Chúa Trời đã Hứa ban phước cho dân sự Ngài. Tôi nghĩ về ma-na đó, trước khi chúng ta để lại điều đó. Nó là một hình bóng. Mọi việc của Cựu ước là hình bóng của Tân ước. Tôi thấy nơi mà Đức Thánh Linh mưa ma-na xuống. Điều đó đã kéo dài cho tới khi cuộc hành trình hoàn tất.
53
Và bây giờ, hãy xem, ma-na cứ rơi xuống. Bấy giờ, Môi-se bảo A-rôn, đi ra lượm nhiều ô-me đầy ma-na, và đặt vào trong nơi chí thánh quanh hòm giao ước,sau điều này, để mỗi Thầy Tế lễ (Hiểu điều đó không?), mỗi Thầy Tế lễ đi vào chức Tế lễ có thể ăn đầy miệng ma-na nguyên thủy đã rơi xuống từ ban đầu.
Vậy thì, nó không bao giờ hư thối ở đó; Nó đã ở trong nơi chí thánh. Mỗi Thầy Tế lễ hầu việc chức tế lễ, khi người đó được phong chức Thầy Tế lễ, họ có được một nắm ma-na và cho họ ăn một miếng. Người đó được nếm biết về ma-na nguyên thủy đã rơi xuống lúc ban đầu.
Thật là một hình bóng về Đức Thánh Linh. Khi Đức Chúa Trời, vào ngày Lễ Ngũ Tuần, tuôn đổ ơn phước cho dân sự... Hết thảy họ khóa chặt cửa ở trong một phòng nhỏ, 120 người, nam và nữ, đang cầu nguyện. Thình lình, có một Tiếng từ Trời đến giống như tiếng gió thổi ào ào đầy khắp nhà nơi họ đang ngồi. Những cái lưỡi bằng lửa ở trên họ. Họ được đầy dẫy Đức Thánh Linh. Đi ra ngoài đường phố, làm chứng và Ngợi khen Đức Chúa Trời.
54
Bây giờ, hãy xem, đó là Ma-na của chúng ta để Hội thánh mang Đức Thánh Linh qua các thời đại cho tới khi Chúa Jêsus đến. Ha-lê-lu-gia! Để ý, nó kéo dài bao lâu, anh em Giáo sư người nào không biết, Kinh thánh của mình? Phi-e-rơ nói... Khi họ bắt đầu đi loạng choạng và la lớn, hiện tượng Phúc âm Trọn vẹn thích hợp với Giáo hội bên ngoài, hay thế giới cuồng tín đến với ông và nói, “Những người này say rượu.”
Anh em có thể tưởng tượng không? Và hãy nghe, thưa các bạn Công giáo, và những người còn lại trong quí vị. Ma-ry đồng trinh đầy ơn phước ở giữa họ. Nếu Đức Chúa Trời không cho ngay cả mẹ của Đức Chúa Trời là Con, đến trong Nước Thiên đàng của Đức Chúa Trời cho tới khi bà được đầy dẫy Đức Thánh Linh đến nỗi bà hành động giống như người say rượu, thì anh em sẽ có được điều gì? Nó sẽ là điều gì? Hãy sự suy gẫm điều đó. Kinh thánh nói Ma-ry đã ở trong đó. Chính mẹ của Đấng Christ phải trải qua lễ Ngũ Tuần và ở lại đó trong thành Giê-ru-sa-lem cho tới khi bà được đầy dẫy Đức Thánh Linh đến nỗi đi loạng choạng giống như người say. A-men! Đúng thế. Đó là Kinh thánh.
55
Khi họ ra ngoài đó, và Phi-e-rơ, một người hèn nhát, đứng trên một cái bục, hay một khúc cây, hoặc cái gì đó, sau khi ông được đầy dẫy Đức Thánh Linh. Hết thảy họ cười nhạo, nói, “Nhìn cái đám 'Thánh quá máu' kìa. Hãy nhìn xem họ ở trên đó kìa. Họ hành động giống như những người say rượu.” Họ đi loạng choạng, nếu anh em đã từng dự một trong những Buổi nhóm đó, nó tuyệt vời. Đúng thế.
Hãy nhìn xem Môi-se, một hình bóng về điều đó. Khi họ băng qua Biển Đỏ, và qua phía bên kia Môi-se nhìn lại và thấy tất cả những đốc công bị chết chìm... Đúng là hình bóng về chúng ta đến qua Huyết của Đức Chúa Jêsus Christ, tẩy sạch với quyền năng thánh hóa, quăng hết tội lỗi, nhìn lại và thấy tất cả việc hút thuốc, uống rượu, đánh bài, những buổi chiếu phim, hết thảy những thứ thấp hèn của thế gian, đã chết trong Huyết của Đấng Christ. Môi-se đứng giơ tay lên bắt đầu hát trong Thánh Linh. Mi-ri-am, nữ Tiên tri, nhặt lấy cái trống cơm và đi xuống bờ sông vừa đi vừa nhảy múa vừa đánh trống. Các con gái của Y-sơ-ra-ên đi theo nàng, đánh trống, hát, nhảy múa. Nếu đó không phải là một Buổi nhóm ngoài trời Đức Thánh Linh điển hình thuở xưa, thì tôi chưa từng thấy một Buổi nhóm nào: (A-men!) Hát trong Thánh Linh, nhảy múa trong Thánh Linh. A-men!
56
Thưa anh em, hãy xem, khi hết thảy họ có một thì giờ trọng đại, và các phía cuối cùng nhạo báng, cười cợt, làm trò đùa về họ. Phi-e-rơ đứng trên cái bục hay gốc cây, nói, “Hỡi người Giu-đa, hãy biết rõ điều nầy, và lắng tai nghe lời ta. Những người nầy chẳng phải say như các ngươi ngờ đâu, vì bây giờ mới là giờ thứ 3 [9 giờ sáng] ban ngày,” quán rượu chưa mở. Nói, “Nhưng đây là điều đó.”
Thưa anh em, nếu đây không phải điều đó, tôi sẽ giữ điều này cho tới khi điều đó đến. A-men! Nói, “Đây là điều đó, ấy là điều đấng Tiên tri Giô-ên đã nói tiên tri rằng: Đức Chúa Trời Phán: Trong những ngày sau rốt, Ta sẽ đổ Thần Ta khắp trên mọi xác thịt; Con trai và con gái các ngươi đều sẽ nói lời tiên tri, Bọn trai trẻ sẽ thấy điềm lạ, Và các người già cả sẽ có chiêm bao. Phải, trong những ngày đó, ta sẽ đổ Thần Ta khắp trên các đầy tớ trai và gái ta, Chúng nó đều nói lời tiên tri; Ta lại sẽ tỏ ra sự lạ lùng ở trên trời, Và dấu lạ ở dưới đất; Tức là máu, lửa, và luồng khói; Mặt trời sẽ biến nên tối tăm, mặt trăng hóa ra máu, trước ngày lớn và vinh hiển của Chúa chưa đến; Vả lại ai cầu khẩn Danh Chúa thì sẽ được cứu.”
Họ được cảm động tronglòng và nói, “Thưa anh em, chúng tôi phải làm chi?”
Phi-e-rơ nói, “Hãy hối cải, ai nấy phải nhân Danh Đức Chúa Jêsus chịu phép báp-têm, để được tha tội mình, rồi sẽ được lãnh sự ban cho Đức Thánh Linh.”
Cái gì? Ma-na. Chúng ta có một bình đựng đầy nó, chúng ta sẽ đặt nó lên đó, nó sẽ được dành cho con cái của anh em, cho chắt chít của anh em, và thuộc về hết thảy mọi người ở xa, tức là bao nhiêu người mà ngày hôm nay muốn nhận lãnh Đức Thánh Linh, họ có cùng ma-na ấy.
Điều gì? Họ sẽ không nhận lãnh điều gì giống như Đức Thánh Linh, nhưng họ được ăn đầy miệng và một tấm lòng đầy dẫy ma-na nguyên thủy đã rơi xuống vào ngày Lễ Ngũ tuần. Đức Chúa Trời đã đặt nó dành cho mọi thế hệ.
Ha-lê-lu-gia! A-men! Nó mang đến những kết quả giống như nhau: Đi loạng choạng giống như người say rượu, đầy dẫy Đức Thánh Linh, những dấu kỳ phép lạ. A-men! Chà, tôi cảm thấy sùng đạo.
57
Để ý, cách mà Đức Chúa Trời ban phước, Hứa rằng Ngài sẽ giáng xuống. Điều đó dành cho ai? “Cho các ngươi, con cái các ngươi, cháu chắt các ngươi, và thuộc về hết thảy mọi người ở xa, tức là bao nhiêu người mà Chúa là Đức Chúa Trời chúng ta sẽ gọi.” Connersville, Indiana, có thể là bất cứ nơi nào, nếu Chúa vẫn còn đang kêu gọi, Ngài vẫn ban cho mọi Thầy Tế lễ... Chúng ta có phải là Thầy Tế lễ không? Chức Tế lễ hoàng gia, một dân thánh, đến với Đức Chúa Trời, những của lễ thiêng liêng (là cái gì?), môi miệng dâng sự ngợi khen cho Danh Ngài. Tôi đã nói chuyện nhiều quá chiều nay,
Anh em biết nan đề là gì không? Tôi vừa đi vào xứ Ca-na-an; Tôi đang ăn một ít nho mới này; Tôi bắt đầu say. A-men! Điều đó khiến anh em nói nhiều. Đúng thế. Ồ, nó đúng vậy.
Ồ, tôi thấy hình bóng gì con trẻ này phải có như thế nào, nhảy nhót trong lòng mẹ trước khi nó được sanh ra và nhận lãnh Đức Thánh Linh. Ông không phải là kẻ giả hình; Ông sẽ có những gì ông nói. Vì thế ông đi ra và rao giảng về Đức Thánh Linh.
58
Ông đã đứng đó, và giảng... Chúng ta sẽ phải vội vàng, tôi thấy thì giờ của mình hết thật nhanh ở đây. Bây giờ, tôi đang cảm thấy khá dễ chịu. Nhưng nhìn xem, tôi thỉnh thoảng để ý ở đó.
Rồi Chúa Jêsus đến. Hết thảy chúng ta đều biết về sự sanh ra của Ngài, khi Ngài được sanh ra, chức vụ của Ngài. Chúng ta sẽ đi nhanh chóng với phân đoạn này. Hãy xem Ngài đến.
Trước tiên anh em biết, Ngài bắt đầu trở nên quá được quần chúng ngưỡng mộ đến nỗi Ngài phải lánh đi khỏi nhà của La-xa-rơ. Và khi Chúa Jêsus đi ra khỏi nhà của La-xa-rơ, buồn bực và bệnh tật đi vào. Vậy thì, trong trường hợp này không phải vì Ngài bị buộc phải đi khỏi hay là bị đuổi đi; Ngài có một khải tượng và Đức Chúa Trời đã sai Ngài đi khỏi.
Vì thế nên La-xa-rơ bị đau. Anh em có thể tưởng tượng những kẻ chỉ trích ở Giê-ru-sa-lem lúc đó không? Nói, “Ừm, bạn thân của người đó ở đâu rồi? Người Chữa lành Thiêng liêng [bằng phép lạ] đó ở đâu?”
“Ồ, chúng ta đã sai người đi tìm Ngài, mà Ngài lãng tránh.”
59
Ồ, chao ơi, sai đi tìm Mục sư, ông ấy làm ngơ không đến. Anh em sẽ làm gì? “Lạy Chúa lòng lành, con sẽ không ngu dại với lão Mục sư đó nữa, con sẽ đi qua đây và gia nhập với Giáo hội Phúc âm Ngũ Tuần, hay là con sẽ gia nhập với Giáo hội này hay Giáo hội kia.”
Đó là lý do anh em không thể đi đến đâu. Đúng thế. Bây giờ, họ không hề nói với tôi để nói điều này, nhưng thưa anh em, nếu anh em không thể có đức tin nơi Mục sư của mình, hãy thoát khỏi ông ta. Đúng thế. Mục sư có thể giúp anh em ngày hôm nay nếu anh em có đức tin nơi ông. Nhưng anh em phải tin ông. Hãy tin ông là người của Đức Chúa Trời. Đôi khi ông ấy không thể đến mỗi lần ông ấy bật ngón tay, không được cho đi theo những gì Đức Chúa Trời bảo làm. Đúng thế.
60
Nhưng người ta nói bấy giờ... Họ được sai đi lần nữa. Khi họ được sai đi lần nữa, ồ, Ngài cứ đi xa hơn. Chao ôi, thật là một tình trạng lạ lùng. La-xa-rơ đau nặng, và chết. Họ đưa ông ra và ướp xác ông. Đem ông đặt vào trong mộ. Lúc ấy Chúa Jêsus đã biết rằng ông đã chết. Vì thế Ngài bảo các môn đồ...
Anh chị em đã quen thuộc với câu chuyện ấy. Ở đây Ngài trở lại Giê-ru-sa-lem. Bây giờ, tôi có thể nghe một số người nói, “Vâng, chúng tôi nghe 'Thánh quá máu' đó trên đường đi đến đây, Đấng Chữa lành Thiêng liêng đó lại đến. Này, người ấy đã chết, ồ, nếu như Đấng ấy đã có ở đây. Chắc chắn Ngài đã chữa lành.
Nhưng Ma-thê [Ma-ry], tôi thích nàng. Nàng đã quá lề mề với các việc, nhưng anh em để ý luôn trong khi Ma-ry [Ma-thê] làm quá nhiều việc, thì Ma-thê [Ma-ry] ngồi bên chân Chúa lắng nghe. Gời thì là lúc được 'thưởng phát' (paying off*). Vì thế ở đây Ma-thê bỏ để đi ra; Nàng nghe Chúa Jêsus đến. Nàng đi xuống qua đường phố. Tôi có thể tưởng tượng và thấy những người chỉ trích nói, “Cô đang đi đâu đấy? Có chuyện gì vào lúc này? Tôi đoán là đi tìm Ngài.”
61
Nàng đi thật nhanh, không để ý đến. Nàng phải đi đến chỗ Chúa Jêsus. Bấy giờ, theo lẽ tự nhiên, nàng có quyền để trách Ngài, giống như nói, “Tại sao Ngài không đến với anh tôi?” Hãy nghe kỹ. “Tại sao Ngài không đến khi chúng tôi kêu Ngài? Này, chúng tôi đã lìa bỏ Giáo hội. Chúng tôi đã bỏ lại mọi thứ; Chúng tôi đã lìa bỏ Thầy Tế lễ của chúng tôi; Chúng tôi đã chống lại ý của ông. Chúng tôi đã giữ Ngài ở trong nhà chúng tôi; Chúng tôi đã tiền cho Ngài.Chúng tôi đã nuôi Ngài ăn. Chúng tôi đã cho Ngài áo quần. Khi anh em tôi bị đau chúng tôi đã sai người đi tìm Ngài, mà Ngài quay lưng bỏ đi.”
Từng chút của điều đó sẽ là sự thật. Nhưng thưa anh em, xin để tôi nói cho anh em đôi điều giờ này. Chính là thái độ của anh em hướng về bất cứ sự ban cho Thiêng liêng nào, sự tiếp cận của anh em với thái độ đó quyết định điều mà anh em sẽ ra khỏi nó. Anh em cứ đến với Đức Chúa Trời trong cách sai lầm, Chúa Jêsus chỉ đi vào thành phố.
Nhưng nàng không làm thế. Nàng chạy ra với Ngài, và nàng sấp mình dưới chân Ngài, và thưa rằng, “Lạy Chúa (Đó chính là Ngài.), lạy Chúa, nếu Chúa có ở đây thì anh tôi không chết.”
62
Ồ, tôi thích điều đó. Nàng biết đó là Con Đức Chúa Trời. Này, tôi nghĩ nàng hiểu được điều đó ở đâu, nàng phải đọc lại trong Kinh thánh nơi có lần có một người đàn bà Su-nem. Nàng không có con, và Ê-li-sê đã chúc phước cho nàng, và nàng đã có một đứa con. Đứa bé khoảng 10 hay 12 tuổi, và ngày nọ, tôi nghĩ đứa trẻ chắc bị say nắng. Khoảng 11 giờ ban ngày, nó đến la lớn, “Đầu tôi đau, đầu tôi đau.” Người cha sai đem nó về. Người đi vào, và giữa trưa nó chết. Nàng đã xây một chỗ cho Đấng Tiên tri để ở lại.
Hãy xem người mẹ, thật thích hợp biết bao. Nàng đem đứa con trai đã chết, mang nó đặt trong phòng của Đấng Tiên tri, và đặt nó trên giường của Tiên tri: Nơi tốt đẹp để đặt nó. Nàng nói, “Hãy thắng lừa, đi tới mau mau, nếu ta biểu ngươi mới ngừng lại: Này, tôi thích điều đó.
Được rồi, chồng nàng nói, “Ngày nay chẳng phải mồng một, cũng chẳng phải ngày Sa-bát. Vậy, Tiên tri sẽ không có ở đó.”
Nàng đáp, “Mọi việc sẽ tốt.”
63
Vậy thì, Đức Chúa Trời không bày tỏ mọi việc cho các Tiên tri của Ngài; Anh em biết điều đó. Vì thế Ê-li-sê đứng lên đó bên hang động của mình, và ông nhìn, rồi nói với Ghê-ha-xi; Ông nói, “Người đàn bà Su-nem ấy đến đây. Nàng đang khóc. Có điều gì không ổn với nàng. Đức Chúa Trời đã giấu ta. Ta không biết.” Đấy, Ngài không phải nói cho ông biết,
Vì thế người đàn bà Su-nem chạy thẳng lên, và Ghê-ha-xi chạy ra với nàng. Ê-li-sê nói, “Mọi việc đều bình an chăng? Chồng và con ngươi bình an chăng?”
Này, tôi thích điều này ở đây. Nàng đáp: “Bình an.”
64
Ở đó đấy. Nàng biết đó là Tiên tri của Đức Chúa Trời. Nàng biết nếu nàng từng đến với người đó, nàng sẽ tìm ra lý do đứa trẻ chết. Vậy mọi việt sẽ ổn. Nàng biết Đức Chúa Trời ở trong Tiên tri của Ngài. Đúng thế. Vậy nên nàng sấp mình xuống nơi chân người, và nàng bày tỏ sự bí mật của mình với người. Và ông nói với Ghê-ha-xi rằng,“Hãy thắt lưng ngươi, cầm gậy ta nơi tay và đi. Nếu ngươi gặp ai, chớ chào họ; Nếu ai chào ngươi, chớ đáp lại. Ngươi sẽ đặt cây gậy ta trên mặt đứa trẻ.”
Vậy thì, nó là chỗ tôi nghĩ Phao-lô đã lấy khăn tay ra khỏi thân thể mình. Ê-li-sê biết rằng mọi thứ mà người chạm vào đều được phước. Nếu người có thể khiến người đàn bà đó tin điều ấy... Nhưng đức tin của nàng không phải ở nơi cây gậy; Đức tin của nàng đặt ở Tiên tri. Nàng nói rằng, “Tôi chỉ Đức Giê-hô-va Hằng Sống, và chỉ mạng sống của ông mà thề, tôi chẳng hề lìa khỏi ông! Tôi sẽ ở lại ngay với người.”
65
Vậy Ê-li-sê nghĩ ông có lẽ phải thắt lưng mình để đi. Vì thế ông đi. Ghê-ha-xi cứ đi trước ông; Ông trở lại và nói, “Không có sự sống trong đứa bé; Nó đã chết.”
Vậy Ê-li-sê đi lên tới chỗ đứa trẻ đã chết đang nằm đó, và và tiếng than khóc của người nhà. Hãy xem ông. Ông đi vào trong phòng nơi đứa bé. Ông đi đi lại lại trong phòng. Tôi thích điều đó...?... “Lạy Chúa, Ngài sẽ làm gì?” Đi đi lại lại trong phòng. Mọi người bên ngoài than khóc và bị kích động, la hét và cứ như thế. Ông cứ đi lên đi xuống trong phòng.
Ông đi tới và nằm trên đứa bé đã chết, một người, Kinh thánh nói, “Ê-li vốn là người yếu đuối như chúng ta.” Một người, không phải là một Thiên sứ, một người, một Tiên tri, và ông đặt thân thể mình trên đứa bé chết. Ông nằm ở đó một lát, đặt môi mình trên môi nó, mũi mình trên mũi trên mũi nó, trán mình trên trán nó, và ông nằm ở đó. Ê-li-sê, tôi nghĩ là một người già mảnh khảnh, vậy nằm ngay trên đứa bé.
66
Ông ngồi dậy và cảm thấy đứa bé bắt đầu ấm lên. Bước lui bước tới trong căn phòng lần nữa... Ha-lê-lu-gia! Đức Chúa Trời đã ở trong Tiên tri. Vì thế ông bước lui bước tới lần nữa. Ông đi và đặt thân thể mình trên thân thể của đứa bé đã chết lần nữa và nó nhảy mũi 7 lần. Nói, 'Hãy mang đứa bé đến cho người đàn bà Su-nem ở đây.“ Đứa bé đã sống lại.
Bây giờ, ước gì chúng ta có thì giờ để đi vào trong 7 lần nhảy mũi ấy, nhưng chúng ta phải vội, Nhìn kìa, thưa các bạn, Ma-ry, không phải — Ma-thê không nghi ngờ gì đã đọc câu chuyện đó, và nàng biết nếu người đàn bà Su-nem đó đã biết rằng Đức Chúa Trời ở trong Tiên tri Ngài, chắc chắn Ngài ở trong Con Ngài. Bà nhận biết người đàn bà Su-nem nhận biết sự ban cho của Đức Chúa Trời về một Tiên tri. Bà đến gần người ngay. Ma-ry nhận biết sự ban cho của Đức Chúa Trời trong Con Ngài. Vì thế nàng chạy đến với Ngài; Nàng sấp mình xuống chân Ngài và thưa rằng: “Lạy Chúa, nếu có Chúa ở đây, thì anh tôi không chết. Nhưng dầu vậy hễ điều gì Ngài cầu xin Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời ắt sẽ làm cho.”
67
Chàng trai nằm ngoài đó, đã chết 4 ngày, da thịt thối rữa, những con giòi bọ đang bò qua thân thể chàng, thối rữa, cái mũi đã rớt ra trong thời gian dài đó. “Nhưng mà bây giờ tôi cũng biết mọi điều Ngài sẽ xin Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời ắt ban cho.”
Tôi hình dung có nhiều người ở đây đã từng tới Bác sĩ trong khắp đất nước ở đây. Bác sĩ có lẽ từ chối bạn, nói, “Anh là một ca vô phương cứu chữa.” Nhưng mà bây giờ, lạy Chúa, tôi cũng biết mọi điều Ngài sẽ xin Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời ắt ban cho.“
Anh em có thể nghĩ thế không? Điều đó thay đổi những tấm lòng. Ngài nhìn nàng và nói, “Anh ngươi sẽ sống lại.”
Nàng thưa rằng, “Vâng, lạy Chúa. Tôi biết, anh ấy sẽ sống lại trong ngày sau rốt; Anh ấy là một chàng trai tốt. Anh ấy sẽ sống lại trong ngày sau rốt, sự sống lại chung.”
Hãy xem Ngài. Ngài không có gì đáng nhìn lắm. Kinh thánh nói Con Người gầy ốm này, “Người chẳng có sự đẹp đẽ để chúng ta ưa thích Ngài.” Ngài đã đứng thẳng người lên; Ngài Phán, “Ta là Sự Sống lại và Sự sống; Kẻ nào tin Ta thì sẽ sống, mặc dầu đã chết rồi. Còn ai sống và tin Ta thì không hề chết. Ngươi tin điều đó chăng?”
68
Nàng nói... Hãy xem điều đó, mọi bánh xe tự đến đúng với chính nó. Một người đàn bà ưa muốn điều gì đó về Đức Chúa Trời, đứng trước Ngài, được xức dầu hoàn toàn, và thưa với Ngài, “Vâng, tôi tin rằng Ngài là Đấng Mê-si. Tôi tin Ngài là Con Đức Chúa Trời' Ngài là Chúa Mùa Gặt. Tôi tin rằng hễ điều gì Ngài cầu xin Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời sẽ làm điều đó. Đức Chúa Trời đã Hứa điều đó, làm điều đó trong Đấng Mê-si, vì thế tôi cầu xin Ngài, và tôi ở đây trước Ngài ngay bây giờ. Nhưng mà bây giờ, hễ điều gì Ngài xin, lạy Chúa, Đức Chúa Trời ắt ban cho.”
Hãy xem điều đó. Ngài Phán, “Anh ngươi sẽ sống lại.”
Nàng thưa, “Trong ngày sau rốt.”
Ngài Phán, “Ta là Sự Sống lại và Sự sống; Kẻ nào tin Ta thì sẽ sống, mặc dầu đã chết rồi. Còn ai sống và tin Ta thì không hề chết. Ngươi tin điều đó chăng?”
Nàng thưa, “Lạy Chúa, phải, tôi tin Chúa là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời, là Đấng phải đến thế gian.”
69
Anh chị em nghĩ gì về điều này chiều hôm nay? Anh chị em tin đây là Đức Thánh Linh không? Cứ nhận lận lấy thái độ giống như vậy hướng về Điều đó và thấy điều gì xảy ra. Hễ điều gì anh chị em cần, Đức Chúa Trời sẽ ban cho anh chị em nếu anh chị em nhận biết đó là Đức Thánh Linh. Nan đề của nó là, anh - anh chị em không biết, nghĩ điều gì về nó.. Hãy ném đi mọi sự trói buộc và nói, “Nó có thật.” Vâng, thưa quí vị.
Nàng thưa rằng, “Mọi điều Ngài sẽ xin Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời ắt ban cho.”
Ngài Phán, “Anh ngươi sẽ sống lại.”
Nàng thưa, “Lạy Chúa,phải, trong ngày sau rốt.”
Nào, hãy xem, Ngài Phán, “Anh ngươi ở đâu?” Và Ngài hành động.
Cách đây nhiều năm, một người nói với tôi, “Thưa Anh Branham, Anh muốn nói với tôi anh tin Người đó Thượng đế?”
Tôi đáp, “Vâng, thưa ông.”
Nói, “Tôi có thể chứng minh rằng Ngài chỉ là một con người.”
Tôi nói, “Ngài còn hơn một Người.”
Chị ta nói, “Ồ, Ngài - Ngài là một Tiên tri.” Đó là những gì một số sự dạy dỗ nông cạn này ở đây có ngày hôm nay.
Nói, “Thưa Anh, Ngài là — Ngài là Đức Chúa Trời nếu không thì Ngài là kẻ lừa dối; Ngài là kẻ nói láo.”
70
Ngài Phán, “Tại sao, Ngài không phải là Thần thánh (Divine), Anh Branham à, Ngài không thể là Thượng đế. Tôi có thể chứng minh với anh bằng Kinh thánh rằng Ngài không phải là Thần thánh.”
Tôi đáp, “Nếu chị có thể chứng minh bằng Kinh thánh tôi sẽ chấp nhận nó.”
Chị ta nói, “Được rồi. Trong Tin lành Giăng chương 11, Kinh thánh nói khi Chúa Jêsus đi xuống mộ của La-xa-rơ thì Ngài khóc.” Nói, “Điều đó chứng minh rằng Ngài là Một Người; Ngài khóc với những giọt nước mắt giống như một con người hay chết.”
Tôi nói, “Chắc chắn Ngài đã khóc, nhưng Ngài là ”Người - Đức Chúa Trời“. Khi Ngài đi tới mộ của La-xa-rơ, Ngài có thể đã khóc như một con người. Nhưng khi con người nằm trong mộ đã 4 ngày, chết và bị thối rữa, đang nằm trong mộ, và Ngài lăn tảng đá lui, mùi hôi thúi của nó bốc lên khắp nơi, và Ngài đứng đó, cũng Con Người ấy đã khóc, và Phán rằng, 'Hỡi La-xa-rơ, hãy ra.' Và một người đã chết được 4 ngày và linh hồn người ấy đi đây đó đã 4 ngày, sống lại và đứng trên chân của mình, đó còn hơn một con người. Đó là Đức Chúa Trời Phán qua Con Ngài. Ngài là ”Con Người -Đức Chúa Trời.“
71
Chắc chắn Ngài là một người khi Ngài đứng ở đó đêm ấy, suốt đêm trên núi kiêng ăn cầu nguyện. Và sáng hôm sau Ngài đi xuống, nhìn chung quanh ở cây đó, cố tìm cái gì đó để ăn, và không có trái vả nào ở đó cho Ngài ăn, không có trái vả trên cây, Ngài là con người khi Ngài đói. Nhưng khi Ngài lấy 5 cái bánh và 2 con cá để nuôi 5.000 người ăn, đó còn hơn là một con người, đó là Đức Chúa Trời ở trong Con Ngài. Đúng.
Ngài là một con người đêm đó khi Ngài nằm trên thuyền ấy, sau khi giảng dạy suốt cả ngày đến nỗi Ngài rất mệt. Tôi đoán khoảng hàng vạn con quỉ biển thề nhận chìm Ngài đêm đó. Con thuyền tội nghiệp ở ngoài biển đó, giống như một cái chai trôi nổi, ma quỉ nói, “Chúng ta có Ngài giờ này.' Nó nhồi lên nhồi xuống như thế, và Ngài quá mệt mỏi và buồn ngủ, thậm chí không đánh thức Ngài.
Nhưng khi Ngài — các Sứ đồ đánh thức Ngài, Ngài là một con người nằm đó ngủ, nhưng khi Ngài đặt chân trên dây cột buồm và nói, “Hãy yên đi lặng đi.” Và gió cùng sóng biển đã vâng lời Ngài... Ha-lê-lu-gia! Anh em tin điều này không? Vâng, thưa quí vị.
72
Ngài là một con người khi Ngài bị treo trên đồi Sọ, la lớn xin thương xót, “Đức Chúa Trời Tôi ôi, Đức Chúa Trời Tôi ôi, cớ sao Ngài bỏ Tôi?” và mọi bắp thịt trong thân thể Ngài rung lên, Huyết của sự sống đó nhỏ xuống, Ngài là một Con Người. Họ đã chôn Ngài và Ngài chết như một con người. Nhưng khi Ngài sống lại vào buổi sáng Phục sinh,Ngài còn hơn là một con người. Ngài chứng minh Ngài là Đức Chúa Trời. Ha-lê-lu-gia!
Một người đàn bà đã chạm vào vạt áo Ngài, và được hoàn toàn khỏe mạnh. Anh em tin điều đó chăng? Tôi tin Đức Chúa Jêsus Christ hôm qua, ngày nay, và cho đến đời đời không hề thay đổi. Anh em tin điều này chăng? Tôi tin những dấu kỳ phép lạ mà Ngài đã làm trên đất, đang được làm ngay tại đây ngày và đêm. Anh em tin điều này không?
Tôi tin Đức Thánh Linh ở ngay đây giờ này. Anh em tin điều này chăng? Tôi tin rằng hễ điều gì anh em cầu xin Đức Chúa Trời ngay bây giờ, anh em sẽ nhận được điều đó. Anh em tin điều này chăng? Ha-lê-lu-gia! Quí vị nghĩ tôi khùng. Được rồi, hãy để mặc tôi, tôi sung sướng.
73
Đức Thánh Linh có ở đây. Anh em tin điều này chăng? Tôi tin mọi người đau có thể được chữa lành ngay bây giờ. Anh em tin điều này chăng? Tôi tin mọi tội nhân có thể được cứu rỗi. Anh em tin điều này chăng? Đức Chúa Jêsus Christ ở đây bây giờ. Nếu anh chị em tin điều đó hãy đứng lên tại chỗ, chúng ta hãy dâng lên Ngài sự ngợi khen ngay giờ này. Mọi người, hãy dâng cho Ngài sự ngợi khen.
Kính lạy Đức Chúa Trời Toàn Năng, chúng con đến với Chúa Jêsus, xin ban cho Quyền năng Đức Thánh Linh Ngài. Xin Chúa ban phước cho dân sự này trong Danh Đức Chúa Jêsus Christ.