Đức Tin Không Có Việc Làm Thì Chết

Cleveland, Ohio, USA.

50-0822

1
Chào các bạn. Vui mừng được trở lại tối nay, được ở đây hầu việc, tin rằng điều đó sẽ có ý nghĩa nhiều với mỗi người chúng ta, Đức Chúa Trời sẽ chữa lành diệu kỳ một số người tối nay, để Ngài có thể nhận sự vinh hiển cho chính Ngài...?... Tôi chắc chắn nếu hết thảy chúng ta thực sự tin Ngài hết lòng và đồng lòng, Đức Chúa Trời sẽ ban cho điều đó. Các bạn tin thế không? Tôi tin hết lòng.
Tối nay tôi thực sự mệt mỏi một chút và... giống như... Tôi - tôi mong rằng đã không...?... điều đó. Bây giờ, thể chất mệt mỏi dường nào, không. Chính là một... Tôi đoán các bạn sẽ gọi là mệt mỏi về tinh thần. Thật rõ ràng, dường như sức mạnh biến mất, và bạn không biết nó đi đâu, nhưng nó yếu đi. Tuy nhiên Đức Chúa Trời là Sức lực của chúng ta nếu chúng ta tin cậy Ngài.
2
Hôm nay, thật là một ngày khác thường. Tôi đã cầu nguyện nhiều cho buổi nhóm hôm nay. Vì thế nhiều người đã gởi điện tín và gọi đến, biết tôi sẽ ở nhà vào ngày thứ Sáu. Và rồi họ muốn biết ai là người đầu tiên được chấp nhận...
Và các bạn hiểu tại sao thế không? Chính là sự di chuyển thường xuyên, và các bạn không có được thì giờ nghỉ ngơi nào. Chính thế. Tôi... Cách duy nhất để tôi nghỉ ngơi được là tôi không về nhà mà chỉ đi đến nơi nào khác trốn ở đó một thời gian ngắn. Vậy thì khi bạn làm điều đó, thế nào, nó khiến bạn cảm thấy tồi tệ khi nghĩ đến những buổi nhóm, và rồi bạn không thể bắt đầu cầu nguyện cho các con cái bé mọn thực sự, dường như bạn có thể nghe họ, các bà mẹ và những người tàn tật đang kêu cầu vào ban đêm. Và đó là gì, đó là sự kêu khóc bằng những lời cầu nguyện của họ...?... đang mắng nhiếc bạn thậm tệ. Chỉ - chỉ nghĩ...
3
Tôi chỉ... Đôi khi tôi đi lên núi... Tôi có một bức hình của hội chúng. Và tôi đặt nó xuống, có thể bên cạnh một cây, và chỉ quì gối và cầu nguyện, cầu nguyện và cầu nguyện. Đức Chúa Trời sẽ chữa lành họ. Và đó là điều tôi quan tâm... Chao ôi, tôi thích thấy dân sự khỏe mạnh. Không ai có thể vui mừng, hiểu rõ giá trị sức khỏe tốt nhiều hơn tôi, vì tôi đã mất nhiều thời gian, đã bị đau rất nặng trong những ngày còn trẻ. Tôi... Một người yếu đuối, đặc biệt là bệnh đau bao tử, trong nhiều năm tôi đã uống nước lúa mạch, ăn bánh quy giòn, bắt đầu sống, bắt đầu nói ra, giống như...?... điều gì đó. Tôi đi đến tất cả loại Bác sĩ và bệnh viện chuyên khoa, rõ ràng không thể làm gì được. Họ chỉ nói, “Ồ... thực sự không thể giúp gì được cho anh.” Họ cho tôi thuốc uống cùng mọi thứ, nhưng thực không thể ngăn được bịnh. Nó vẫn tiếp tục y như vậy.
4
Khoảng 7 hay 8 năm liên tục, tôi thật muốn ăn. Và tôi cố đừng nhìn vào bàn ăn, thấy mọi người ngồi ăn uống. Tôi muốn cố uống nước lúa mạch của mình, các bạn biết đấy và có lẽ một ít nước quả mận cho bữa điểm tâm, nước lúa mạch cho buổi tối và ăn vài bánh quy, bánh xô-đa với nước lúa mạch. Có lẽ một thứ bánh qui graham, tình cờ...?... vân vân... [Băng lặp lại. - Biên tập]
Khi tôi thấy nhiều người, những gì họ muốn... Tôi có thể đi làm việc bằng cuốc xẻng, và làm việc suốt ngày, và đổi qua ăn, chỉ uống nước lúa mạch, các bạn biết đấy và...?... [Băng lặp lại. - Bt] Tôi có thể nhìn thấy những anh chàng kia ăn, chỉ mình tôi uống. Và tôi bị đau đầu thường xuyên suốt thời gian đó. Đó là vấn đề. Tôi có thể đi tiếp một khi đi dạo mang đôi mắt kính to tướng, chỉ... Thỉnh thoảng tôi cảm thấy... Thực sự phải dẫn đường cho tôi, tôi có thể bị mù.
Nặng khoảng 118, hay 120 cân Anh. Bây giờ, suy nghĩ điều đó, sau những năm tháng đau khổ ấy, và giờ đây, đôi mắt tôi 20/20. Thực sự là đôi mắt hoàn hảo nhất mà con người có thể có được. Tôi có thể đọc báo cách xa 1,5 mét. Và dạ dày của tôi, tôi... Đức Chúa Trời đáng được ngợi khen, tôi ăn bất cứ thứ gì tôi muốn và thực sự thích thú. Tôi rất biết ơn điều đó, và cảm thấy ngon lành. Cân nặng 153 cân. Tôi thực sự rất biết ơn.
5
Khi tôi còn là cậu bé, tôi là người Ái-nhĩ-lan. Dĩ nhiên, sự chuyển biến của tôi đã không biến đổi điều đó quá nhiều. Và tôi...
Người nào đó nói, “Anh suy nghĩ có cơ may nào đó cho một người Ái-nhĩ-lan không?”
Tôi đáp, “Có. Có một người trong số họ ở trên Thiên đàng, Mi-ca-ên.” Và tôi đã nói như vậy, “Chính là...” Do đó tôi biết có một cơ hội dành cho tôi.
Nhưng họ... Hết thảy... Khi tôi còn là thằng bé, tôi thích đánh quyền Anh, thật ác liệt. Bây giờ, chúng ta đã có — 'tay vô địch thành phố Falls City' ở đó. Tôi đánh quyền Anh nhiều lần ở đó. Lúc ấy tôi leo lên đánh nhau 8 hiệp đến 10 hiệp. Tôi thắng 52 trận đánh chuyên nghiệp. Và đã thua 53 trận với Billy Pritchard, ở West Virginia, Evansvanville, Indiana, ở...?... đấu trường... Đã đánh nhau ở... Mặc dù tôi muốn đưa ra điều đó gần như...?... Bởi anh ta đánh tôi ngay lập tức và đã làm thế. Lần đầu tiên trong đời tôi từng nhìn lên Đức Chúa Trời với Lời hứa. Chính tôi không chắc chắn về mình khi tôi đi vào vũ đài đêm ấy. Tôi nói, “Thôi được... Nếu anh ta để mình vượt qua lần nầy...?...” Tôi — không muốn tham gia vào việc đó.
Cho nên tôi đã đứng trong vũ đài từ đó. Nhưng tôi đang đánh đối thủ khác, ma quỉ. Đúng thế.
6
Tôi rất vui mừng tối nay... Rất nhiều...?... và gõ cửa, lôi kéo tôi, tương tự như thế. Nhưng dù là vậy, chúng ta có một Chủ (Chúa) vĩ đại. Và chúng ta có thể rao giảng Phúc âm thực sự trọn vẹn và tự do, và để nó được biết đến, những chỗ sứt mẻ rơi xuống bất cứ nơi nào họ muốn. Đức Chúa Trời chăm sóc phần còn lại.
Bây giờ, tôi muốn trình bày điều nầy. Tôi - tôi hơi ranh mãnh một chút khi nói về điều đó, nhưng tối nay tôi thực sự cảm thấy ăn mặc chỉnh tề một chút. Tôi không biết các bạn để ý điều đó hay không, đó là một bộ đồ mà một chị đã tặng tôi. Tôi - tôi cảm kích rất nhiều. Cảm ơn chị rất nhiều. Điều đó... Cầu Đức Chúa Trời ban phước cho chị. Cảm ơn hết thảy.
Nhiều người đã gởi đến tặng tôi cà vạt rất đẹp, áo sơ-mi, tất. Tôi hơi ngại khi nói điều gì về việc đó tại bục giảng. Có lẽ có người nghĩ tôi là... nhận được ấn tượng sai, mà thực sự tôi chỉ nói điều đó bởi vì có lẽ... Ồ, không. Chỉ đừng nghĩ thế. Nhưng nó — thật rất cảm kích. Tôi thực không thể để nhiều người làm những việc như vậy mà không nhắc nhở bằng cách nào đó. Các bạn biết đấy, một số người thậm chí không ghi địa chỉ trên đó.
Tôi không thể nói tên người phụ nữ đã mua cho tôi bộ đồ ấy. Tôi - tôi có thể không bao giờ để cho bà ấy — để tay phải... tay phải biết điều tay trái làm, tôi tưởng vậy. Nhưng tôi — từ trong nơi sâu thẳm trong lòng, tôi đánh giá cao việc đó.
7
Tôi sẽ nói điều nầy, thưa chị yêu quí của tôi cùng hết thảy các bạn. Các bạn không bao giờ cho ai điều gì trong đời mà hiểu rõ giá trị điều đó nhiều hơn tôi... Đúng thế. Tôi hiểu.
Kinh thánh nói, “Quả thật, Ta nói cùng các ngươi, hễ các ngươi đã làm việc đó cho một người trong những người rất hèn mọn nầy của anh em Ta, ấy là đã làm cho chính mình Ta vậy.”
“Ai tiếp một người công bình nhơn danh người công bình thì nhận được phần thưởng của người công bình; Ai rước một đấng Tiên tri vì là Tiên tri, thì sẽ lãnh phần thưởng của đấng Tiên tri; Ai rước một người công chính vì là công chính, thì sẽ lãnh phần thưởng của người công chính.”
Tôi tin rằng Đức Chúa Trời sẽ trả lại điều đó cho anh em gấp trăm lần. Tôi chắc vậy, nếu Đức Chúa Trời giữ tâm trí tôi tỉnh táo, tôi sẽ không bao giờ ở trong những quán rượu với điều đó, bởi vì tôi không đi đến những nơi ấy. Không bao giờ ở trong một quán. Và tôi... Và tôi - tôi chỉ đi Nhà thờ, về nhà, đi ra thăm viếng người đau. Đó là nơi tôi đi.
Tôi tin rằng Đức Chúa Trời, trong khi mặc bộ đồ nầy giảng, sẽ cho tôi giành hàng ngàn người. Tôi cầu xin Đức Thánh Linh sẽ xức dầu đến nỗi ngay cả những người đó đi qua, nhiều người trong số họ, như họ đã làm ở Arkansas, và xúc động, sẽ được chữa lành bởi quyền năng vinh hiển của Đức Chúa Trời.
Trong sự vinh hiển, khi đời sống được hoàn thành và hành trình của chúng ta trên đất chấm dứt, tôi hi vọng được đang đứng gần để thấy Ngài mặc chiếc áo trắng cho các bạn. Tôi sẽ cúi đầu trước Cha, cảm ơn Chúa vì các bạn, mặc áo công bình của Ngài cho các bạn. Đức Chúa Trời luôn ở cùng các bạn là lời cầu nguyện của tôi.
8
Một lần, tôi nghĩ không đúng để nhận quà một người nào đó tặng cho bạn. Anh Sharrit, một người đã thúc ép tôi về điều đó. Anh nói, “Anh Branham à, tôi cần chỉnh anh về điều đó.” Nhưng mà anh nói, “Anh phạm sai lầm ở đó.” Anh ấy nói, “Anh đã làm cho nhiều người kia không nhận quà của họ; Anh là nguyên nhân khiến họ mất phần thưởng của mình.” Anh ấy nói, “Ban cho có phước hơn nhận lãnh.”
Rồi anh kể với tôi về chuyện của mình. Tôi đã... Tôi chỉ tin tôi sẽ nói đi ngay thật lúc nầy. Nó thực sự đến với tâm trí tôi trong chốc lát. John B. Sharitt từ Phoenix, bang Arizona, một trong những người quản lý của chiến dịch...
Nhiều anh em đã gặp anh ấy, không nghi ngờ gì. Nếu ai ở đây hay bất cứ ai tình cờ biết, Anh Sharitt, John Sharitt, ở Phoenix, bang Arizona không? Thế đấy, anh ấy là người xuất thân từ Trường Kinh thánh Đức Chúa Trời ở Cincinnati, Ohio.
Trưởng khoa của trường, Anh Stanley, một người rất tốt đã nói chuyện với tôi cách đây vài tháng. Nhiều anh em nghe Anh Stanley từ... Nhà phục hưng của Đức Chúa Trời. Anh ấy ở nhà tôi đang chờ tôi lúc nầy.
9
Anh ấy và Anh Raymond T. Richey... Nhiều anh em đã nghe về anh ấy, từ Houston, bang Texas. Anh ấy thuộc về Giáo hội — Giáo hội của Đức Chúa Trời, và có một... Phúc âm...?... ở đó.
Anh Sharitt cũng vậy, anh sanh ra là hạng người không có nhiều của cải thế gian. Cha anh rất nghèo, còn anh là người hay gây rối. Anh đã rời khỏi mẹ anh. Và cách đây 15 năm, John Sharitt đang bán táo để lấy những đồng ni-ken như thế nầy ở St. Louis, Missouri, Apples... Trên một... không thể có được xe ngựa chở hàng để nuôi mẹ.
Anh ấy bị trở ngại về cách nói. Anh không thể nói được chút nào. Nếu các bạn đi đến để nói chuyện chỉ thực sự đứng ở...?... Anh ấy chỉ... Anh cố gắng lần nữa. Và giống như nếu anh ấy định nói, “Chúc buổi tối tốt lành, anh ấy có thể nói, ”Chú —...“ [Anh Branham giả tiếng không thể hiểu được. - Bt] Chờ một chút và nói, ”Chú —...“ Đó là về cách anh ấy cố gắng để nói được điều đó; Tệ kinh khủng...?...
10
Thế đấy, nhưng anh bắt đầu tìm kiếm Chúa khi còn trẻ. Còn tất cả những chàng trai đang chạy ra những nơi khác nhau với các cô gái trẻ. Anh nói, “Chúa ôi, con - con sẽ tin cậy Ngài. Con - con - con có thể hoàn toàn không bình thường khi cố gắng nói chuyện với các cô gái. Nhưng con muốn kết hôn và có con cái. Con sẽ hầu việc Ngài, và Ngài sẽ ban cho con một người vợ.” Anh đã thú nhận điều đó với Chúa: Lúc đó anh khoảng 25 tuổi.
Nếu anh có thể đi qua mọi cô gái trên thế gian, anh cũng không thể có một người vợ tốt hơn người anh đã có. Đức Chúa Trời ban cho anh một thánh đồ nhỏ bé đáng yêu.
Một điều thú vị là anh yêu trẻ con rất nhiều... Cô ấy lại hiếm muộn. Anh đã cưới vợ nhiều, nhiều năm, được 17 năm rồi nhưng không có con.
Anh đổ bê-tông trên đường phố, mỗi giờ 25 xu để kiếm sống. Và họ đã để dành số tiền và mua một căn nhà nhỏ 3 phòng. Tôi nghĩ nó tốn khoảng 1.500 đô-la trả dần trong thời gian giảm giá. Và họ đã trả dần, trả dần. Và...?... và họ trả cho đến hết.
11
Nhưng khoảng chừng thời gian họ trả hết nợ, có một cuộc phục hưng ở Phoenix. Và ở đó có một người là Tiến sĩ Sutton. Không biết anh em có biết ông ấy không, một...?... Phúc âm — Một Thầy giảng Phúc âm chính thức đã xuống Phoenix, và ông ở trong một trại du lịch.
Đức Chúa Trời đã xuất hiện với Anh Sharitt trong một giấc mơ đêm nọ... Ngài Phán với anh, “Hãy mang đồ bằng bạc và quần áo của ngươi và vợ ngươi rời khỏi nhà mà giao nó cho Anh Sutton nầy.”
Hãy suy nghĩ về điều đó. Sau gần 10 năm lao động khổ nhọc trong tình trạng trì trệ, dành dụm và phấn đấu, và Chúa bảo anh giao điều đó cho Tiến sĩ Sutton, một Mục sư danh tiếng.
Anh Sharitt nói, “Được lắm, thưa Chúa.”
Anh đi nói với người bạn đời của mình, cô ấy đáp, “Được lắm, anh yêu.” Cô tin vào chồng mình, “Nếu Chúa phán với anh làm điều đó, Đức Chúa Trời có điều gì khác để dành cho chúng ta.”
12
Vì thế cô... Anh thay đổi tất cả những gì anh có lúc ấy. Anh không có chỗ để đưa vợ đi tối hôm đó Họ tìm được một lều du lịch giá 75 xu. Họ đã ở lại trong lều du lịch đó tối hôm ấy, và làm công việc đổ bê-tông 25 một giờ trên đường phố (Đúng thế.), làm việc hàng ngày cho... Anh là một người to lớn, cân nặng khoảng 225 cân Anh.
Khoảng một tuần sau, một bà giàu có nào đó nói với anh, bà sẽ dời số đồ đạc của bà trong ga-ra đi, và để anh sống trong ga-ra của bà, phía trên Núi Cameback (Các bạn biết nơi nầy ở đâu.), hầu như phần lãnh thổ của giới quí tộc xưa ở đó. Bà nói, “Nếu anh giữ việc xén cỏ trong sân của tôi...?... đi vào, và tưới nước, vân vân.” Bà nói, “Anh có thể sống trong ga-ra của tôi tự do.”
Anh đã dời đến ở đó không tốn kém gì. Anh có một số thùng, anh bắt đầu đi...?... và anh có một tấm nệm đặt trên nền nhà...?... Anh và vợ anh ngủ ở đó.
Anh Sutton nói, “Anh Sharitt à, tôi không...”
Anh đáp, “Chúa bảo tôi làm điều đó. Điều đó tốt lắm.”
13
Và anh cứ thế mà sống. Anh sống như vậy gần 1 năm, sống cuộc sống Cơ-đốc nhân tốt đẹp. Rốt cuộc, người đàn bà đã cho anh sống là một triệu phú. Bà thấy sự chân thật của anh. Anh là Cơ-đốc nhân giống như Đa-ni-ên ở trong thành Ba-by-lôn.
Ngày nọ bà đến chỗ anh và nói, “John, anh biết gì không? Chúa Phán với tôi tối qua trong giấc mơ, và bảo tôi cho anh mượn 10 ngàn đô-la để kinh doanh.”
Anh nói, “Sao,” (Anh không thể nói được) “Thưa bà, Tôi - tôi thực sự không thể nói chuyện được. Tôi chưa bao giờ kinh doanh.”
Bà ấy nói, “Nhưng Chúa phán với tôi làm điều đó, và tấm chi phiếu đây nầy.”
Anh nói, “Vậy thì, ồ, Tôi - tôi - tôi không thể để bà làm điều nầy. Tôi không muốn 10.000 đô đặt trên tôi... Không, ừm.”
Vì thế bà ấy nói, “Nhưng Chúa bảo tôi đưa nó cho anh. Tôi để ý anh là người thật thà rất tốt, thấy anh đọc Kinh thánh. Và tôi đã mua cho mình quyển Kinh thánh và đang đọc. Chúa Phán bảo tôi đưa cho anh tấm chi phiếu, cho anh mượn khoảng 10.000 đô để làm ăn.”
14
Cho nên anh đã lấy tấm chi phiếu. Anh không biết làm gì. Vì thế anh cứ tiếp tục. Một buổi tối anh đang bước lên thì thấy một căn nhà nhỏ 5 phòng đã cũ bán với giá 2.000 đô. Anh đi xuống lấy tấm ngân phiếu đó lãnh tiền mặt và mua căn nhà đó 2.000 đô. Anh cùng vợ đi xuống ở đó, bắt đầu cùng nhau đánh lớp vữa cũ ra và làm lại lớp vữa trát mới đẹp đẽ. Anh trát lớp vữa lên căn nhà, sửa sang lại mảnh đất, và để bảng bán nhà lên đó. Nếu anh ấy có 3.000, anh có thể làm ra tiền. Anh đã bán căn nhà đó 6.000 đô.
Ngày nay John Sharitt có 1,5 triệu đô. Điều đó cách đây khoảng 6, hay 7 năm từ khi anh bắt đầu, có 1,5 triệu đô-la. Anh là cha của 3 đứa con tốt đẹp. Ôi chao.
Anh ấy nói, “Anh Branham điều gì sẽ xảy ra nếu tôi sẽ có... Điều gì xảy ra nếu Tiến sĩ Sutton không nhận lấy...?... điều Đức Chúa Trời đã bảo tôi làm. Hiểu điều gì sẽ xảy ra không?
15
Giờ đây, anh đứng đó nói, “Chúa ôi, bất cứ nơi nào con thấy chương trình của Ngài, con sẽ...” Đúng vậy, anh đã có quá nhiều tiền, anh nói, “Tôi không muốn...” Anh làm chủ những rừng cam, những trại nuôi gia súc. Anh làm chủ Nông trại Thunderbird, một trong những nông trại lớn nhất ở bang Arizona.
Và anh nói, “Tất cả những điều nầy...” Anh nói, “Tôi - tôi có nhiều tiền hơn tôi biết làm gì với nó.”
Đức Chúa Trời ban cho anh một cô con gái xinh đẹp, rồi một cậu con trai, sau đó là một bé gái. Đó là lý do anh không có mặt với chúng ta tối nay. Đứa bé vừa mới sanh ra. Vợ anh đã hiếm muộn trong nhiều năm. Và giờ đây chị đang sanh con, thực sự...?... Ồ, thật là một gia đình hạnh phúc.
Anh nói, “Khi tôi đến Phoenix...” Anh nói, “Đi lên với buổi nhóm một đêm nọ,” và anh đã nói, “Chúa ôi, đó có phải là những gì Ngài đang nói không?” Và rồi anh nói... đến với tôi. Anh nói, “Anh Branham à, anh không nợ tôi một xu. Nhưng nếu tôi có thể được chuyền mũ cho anh, mang áo khoác cho anh, tôi muốn được ở trong chiến dịch.”
Tôi đã cầu nguyện cho anh, và Đức Chúa Trời khôi phục lại khả năng nói cho anh để anh nói lại. Bây giờ, anh được chữa lành, có nhà tốt đẹp, ở mọi nơi. Dâng 1/10 (phần mười) cho Chúa trong mọi công việc anh làm. Chà. Anh thực sự được phước. Cho nên thật nhiều hơn...
16
Nếu các bạn muốn viết cho anh ấy, chỉ viết đến John B. Sharitt, Phoenix, Arizona. Tôi sẽ đưa cho anh ấy. Và yêu cầu chính anh làm chứng.
Anh đang in những tiểu luận cùng mọi thứ, gieo rắc Phúc âm mọi nơi. Anh hầu như chắc chắn sẽ ở với chúng ta lần nữa một thời gian ngắn trong chiến dịch.
“Ban cho có phước hơn nhận lãnh.” Đúng không?...
Và giờ đây, điều đó không nói lên... Các bạn hãy để cho Đức Chúa Trời nói các bạn làm gì. Hiểu không? Khi Đức Chúa Trời nói với bạn Bà John ở đằng kia là một bà góa, hãy đi giúp đỡ bà ấy. Bạn hãy làm điều đó. Bởi vì hãy nghe, thưa các bạn, hết thảy tiền bạc chúng ta có sẽ hết một ngày nào đó. Đúng thế. Nó sẽ không còn nữa. Chỉ sự công bình còn lại đời đời. Đó là những điều chúng ta có trong linh hồn mình... Đúng thế không?
17
Bây giờ, mọi người cung kính. Hãy ở trong sự cầu nguyện lúc nầy. Và Đức Chúa Trời sẽ ban phước cho chúng ta, tôi chắc chắn vậy.
Tôi sắp hỏi các bạn một điều tối nay, nếu các bạn muốn cho tôi thì giờ để đọc vài câu Kinh thánh. Có lẽ tôi sẽ chờ đến khi tôi đọc Kinh thánh. Chúng ta hãy lật ra sách Gia-cơ chương 3 — hay là chương 2 Gia-cơ câu 21.
Có người nào đó trong thành phố nầy tôi vừa mới nghe tên ngay bây giờ. Ông ấy nói nếu tôi trở lại để có mặt ở đây chiều Chúa nhật và ngày Chúa nhật, ông ấy sẽ thuê một thính phòng lớn ở nơi nào đó và có những buổi hầu việc chiều và tối Chúa nhật. Và... Chúa nhật sắp đến đây. Vì thế tôi phải cầu nguyện bây giờ. Tôi muốn Chúa bày tỏ điều gì để làm — Ngài muốn tôi làm.
Vậy thì, tôi cảm kích điều đó, thưa anh em, anh em không để ý đến sự dâng hiến của mình. Đức Chúa Trời ban phước cho anh. Nếu anh có nặng lòng vì người đau, thế thì phước hạnh sẽ đến với anh giống y như vậy. Hoàn toàn chính xác như vậy. Thấy được nhu cầu...
18
Trong Phúc âm Gia-cơ chương 3 — chương 2 và câu 21. Điều nầy hầu như sự mâu thuẫn trong Kinh thánh. Nhưng không có sự mâu thuẫn trong Kinh thánh.
Các bạn biết... Các bạn đã nghe nhiều người nói Lời Kinh thánh tự nó mâu thuẫn. Không phải. Từ 10 năm nay, có một sự thách thức đã đặt trên bục - bục giảng của tôi, cho bất cứ ai có thể chỉ ra sự mâu thuẫn nào trong Lời Đức Chúa Trời mà không thể được giải quyết được bằng Lời Đức Chúa Trời. Không phải như vậy. Hết thảy Lời Kinh thánh được hòa quyện với nhau. Đúng thế. Nó được đập vỡ ra hết và đặt vào ở đây. Đó là lý do các Thần học viện, trường Thần học sẽ không bao giờ có thể biết được Nó. “Nó bị giấu với kẻ khôn ngoan và người sáng dạ, nhưng lại tỏ ra cho những con trẻ hay.” Không phải học nhiều các bạn có được...
19
Nào đó... Một cậu học trò cũ ở Kentucky, gần nơi tôi sanh ra...
Ngày nọ có người nói, “Anh Branham, Anh ở vùng nào của Kentucky?” Chà. Chính là con đường đi xuống Kentucky ở đó họ... Con đường phía dưới. Thậm chí không có nhiều con đường ở đó, chỉ nhánh sông ở dưới.
Vì thế họ có một trường học thôn quê nhỏ bé cũ kỹ. Cậu học trò cũ khoảng lớp 2... Cậu đã lên lớp 3 ngày nọ đã nói, “Thưa cô, Chúa kêu gọi em đi giảng đạo.”
Thế nào, cô giáo cười cậu, tóc cậu phủ xuống mặt.
“Chúa kêu gọi em đi giảng đạo.” Tôi đoán cậu bé khoảng 15, 16 tuổi. Và đã nói...
Cô giáo đáp, “Ý hay đấy. Nhưng hãy quên nó đi.”
Thế nào, cậu bé đi đến thầy hiệu trưởng của trường. Và ồ, họ không thể để cậu đi giảng đạo.
Nhưng vài tháng sau, một Mục sư vĩ đại đi qua có bằng Tiến sĩ Thần học mang tên ông. Vì thế họ cho phép ông đến dạy. Như vậy ông đã giảng 2 tuần, không hề có một sự chuyển biến nào.
20
Cho nên cha cậu nghĩ cậu bé thật sự được kêu gọi để giảng đạo. Vì thế ông đi đến gặp thầy hiệu trưởng nói, “Thế đấy, nếu ông để cho ông ấy giảng, tại sao ông không cho con trai tôi thử một lần?”
Vậy họ đi đến đó, và để cho cậu giảng. Hết thảy họ... Mọi người đi ra nghe cậu con trai nầy tối hôm ấy. Cậu đứng đó, và không thể đọc được Kinh thánh. Do đó họ phải tìm một người để đọc Kinh thánh cho cậu. Còn cậu thì giảng.
Cho nên khi cậu bắt đầu giảng, tự cho là giáo viên nhỏ đó, với khoảng 50 người khác, tìm thấy chính họ tại Bàn thờ, khóc lóc theo cách của mình qua đó họ đến với Đấng Christ. Đúng thế. Và có một cuộc phục hưng thật nổ ra trong vùng quê ấy. Thật vậy hàng trăm người đã đến với Đấng Christ.
Tại sao? Không phải đó được sự giáo dục vĩ đại. Chỉ cần một tấm lòng đầu phục hoàn toàn với Đức Chúa Jêsus Christ. Cho dù bạn dốt nát thế nào đi nữa... “Ai đi trong đường đó, dầu khờ dại cũng không lầm lạc.” Đúng thế không?
21
Cho nên hãy lắng nghe kỹ khi đọc Lời.
Áp-ra-ham, tổ phụ chúng ta, khi dâng con mình là Y-sác trên Bàn thờ, há chẳng từng cậy việc làm được xưng công bình hay sao?
Thế thì, ngươi thấy đức tin đồng công với việc làm, và nhờ việc làm mà đức tin được trọn vẹn.
Vậy được ứng nghiệm Lời Kinh thánh rằng: Áp-ra-ham tin Đức Chúa Trời, và điều đó kể là công bình cho người; Và người được gọi là “Bạn Đức Chúa Trời”.
Nhân đó anh em biết người ta cậy việc làm được xưng công bình, chớ chẳng những là cậy đức tin mà thôi.
Đồng một thể ấy, kỵ nữ Ra-háp tiếp rước các Sứ giả và khiến họ noi đường khác mà đi, người há chẳng phải cậy việc làm mà được xưng công bình sao?
Vả, xác chẳng có hồn thì chết, đức tin không có việc làm cũng chết như vậy.
22
Bây giờ, điều trước tiên... Giống như Phao-lô nói trong Rô-ma chương 4, Áp-ra-ham được xưng công bình bởi đức tin; Và Gia-cơ xưng công bình bởi việc làm. Nhưng điều đó không mâu thuẫn. Phao-lô nói về những gì Đức Chúa Trời thấy trong Áp-ra-ham, và Gia-cơ nói về những gì con người thấy trong Áp-ra-ham.
Phao-lô nói về những gì Đức Chúa Trời thấy trong Áp-ra-ham, trong Sáng thế ký chương 6, khi Ngài phán với ông rằng ông sẽ có người con nầy với Sa-ra. Áp-ra-ham tin Đức Chúa Trời, và điều đó được cho là công bình. Ông tin vào Lời hứa. Đó những gì Đức Chúa Trời đã thấy.
Gia-cơ nói, là nói về những gì con người thấy trong Sáng thế ký 22 khi Áp-ra-ham dâng Y-sác.
Đấy, đức tin là điều... Bạn có đức tin như thế nào, đó là những gì Đức Chúa Trời thấy. Nhưng bạn làm việc như thế nào, đó là điều những người lân cận thấy. Phải không? Hãy chỉ cho tôi công việc của bạn bởi đức tin của bạn — không có đức tin của bạn, và tôi sẽ chỉ cho bạn công vệc bởi đức tin của tôi. Hiểu không?
Để ý, tôi tin rằng hội chúng nầy ở đây có đức tin. Tôi tin điều đó. Nhưng tôi tin các bạn ngại nó sẽ quay trở lại chống lại công việc. Vì tôi tin rằng nếu bạn thực sự muốn buông thả đức tin mình ra... Hiểu không?
23
Theo như tôi biết, tôi có 2 đêm nữa. Tối qua, thậm chí buổi tối tôi cố hết sức để nắm giữ thật kỹ như có thể được, và cố gắng tránh khỏi quá mệt mỏi. Rồi 2 đêm cuối cùng, nếu Đức Chúa Trời giúp đỡ tôi, tôi sẽ đem hết lòng mình cùng mọi thứ tôi có vào sự hầu việc...?...
Nhưng tôi muốn đưa ra điều nầy cho các bạn trong khi tôi nói. Bởi vì hầu như chắc chắn tối mai và tối kế tiếp, thậm chí tôi không muốn nói điều gì, chỉ có hàng người cầu nguyện, và sẵn sàng, đi vào bục giảng và cầu nguyện cho người bệnh.
Nhưng nếu các bạn làm điều nầy, thưa các bạn yêu quí, nếu các bạn muốn cho Đức Chúa Trời một cơ hội... Vậy thì, các bạn hãy tin. Tôi yêu cầu nếu các bạn tin, hãy nói, “Vâng.” Đúng thế không? Nếu các bạn tin, các bạn nói, “Vâng.”
Vậy thì nếu các bạn tin, các bạn hành động như các bạn tin. Đúng thế không? Các bạn hành động như các bạn tin.
24
Bây giờ, để ý. Nếu các bạn tin... Chẳng hạn, tôi ở Bàn thờ như một tội nhân... Bây giờ, cách duy nhất mà các bạn sẽ có thể giành được bất cứ điều gì từ Đức Chúa Trời là bởi đức tin. Các bạn hiểu hết thảy điều đó không? Vì “toàn bộ áo giáp” của Cơ-đốc nhân là “đức tin”: “Tình yêu thương, sự vui mừng, bình an, nhịn nhục, nhân từ, hiền lành, mềm mại, kiên nhẫn,” tất cả những việc không thấy được. Và chúng ta là những tín đồ Đấng Christ, chúng ta không nhìn những gì thấy được; Nhưng chăm xem những gì chúng ta tin. Hiểu điều tôi muốn nói không? Chúng ta tin điều đó trước khi có bất cứ chứng cớ hiển nhiên nào.
Trinh nữ Ma-ri, khi Thiên sứ của Đức Chúa Trời gặp bà đã nói, “Hỡi người được ơn, Ma-ri, mừng cho ngươi, Chúa ở cùng ngươi.” Và bắt đầu nói với bà rằng bà sẽ sanh một trai mà không hề nhận biết người nam nào, là một trinh nữ, bà tiếp nhận Lời của Thiên sứ. Và bà bắt đầu làm chứng và nói với mọi người bà sẽ sanh con mà không hề nhận biết người nam trước khi có chứng cớ hiển nhiên nào. Bà chỉ tin điều đó. Và bà hành động dựa theo điều bà tin. Đó là những gì bạn phải làm để nhận được sự tốt lành.
25
Khi... Không ai có thể nói cho tôi làm gì với ân tứ khi tôi ở Bệnh viện Anh em Mayo tại Rochester, khi những Bác sĩ giỏi nhất thế giới họ nhìn tôi, và nói, “Anh hầu như không có cơ may.”
Nhưng một Lời Kinh thánh, đó là Hê-bơ-rơ 3:1... Tôi đã thấy điều đó. Ngài là Thầy Tế Lễ Tối Cao mà chúng ta xưng nhận. Ngài đang ngồi bên phải Cha để làm bất cứ điều tốt nào mà chúng ta xưng nhận Ngài đã làm. Nhưng Ngài không thể làm điều gì cho chúng ta cho đến khi chúng ta xưng nhận Ngài đã làm điều đó xong, và hành động dựa theo điều đó. Đúng không? Khi bạn...“ Bất cứ điều gì cầu nguyện khát khao...” Chúa Jêsus Phán, “Trong khi cầu nguyện, các ngươi lấy đức tin xin việc gì bất kỳ, thảy đều được cả.” Đó là mệnh lệnh. Các bạn hiểu không? Các bạn tin bây giờ rằng mình nhận nó và nó sẽ được ban cho bạn. Đó là...?... Vì Ngài là Thầy Tế Lễ Tối Cao làm trung gian hòa giải cho sự xưng tội của các bạn. Và Ngài không thể chữa lành bạn cho đến khi bạn xưng nhận Ngài trước hết... [Băng trống. - Bt]
26
...?... Có thể Ngài cứu bạn. Cho dù bạn khóc nhiều thế nào đi nữa... Bạn có thể đến với Bàn thờ, và khóc, bứt tóc, la lớn và nói, “Đức Chúa Trời ôi, Đức Chúa Trời ôi, xin thương xót.” Tôi tin vào sự ăn năn khuôn mẫu
Nhưng bạn có thể ở lại đó và ăn năn cho tới khi năm nầy qua năm khác, và bạn không hề được cứu cho đến khi các bạn tin trong lòng rằng Ngài đã cứu bạn, đã sống lại, và xưng nhận nó. “Nếu ai xưng nhận Ta trước con người, Ta sẽ xưng nhận người ấy trước Cha Ta và các Thiên sứ thánh.” Đúng thế không?
Đấy, bạn không thể được cứu chỉ bởi đức tin và xưng nhận. Đúng thế không?
Vậy thì, Ngài sẽ làm tốt bất kỳ điều gì mà Ngài đã chết cho. Ở đây Ngài Phán, “Ngài đã chết cho sự chữa lành tôi không?” Tôi sẽ tin nhận Đức Chúa Trời. “Ngài đã vì sự gian ác của chúng ta mà bị vết, vì tội lỗi của chúng ta mà bị thương, vì sự sửa phạt Ngài chịu chúng ta được bình an, và bởi lằn roi Ngài chúng ta được lành bịnh.” Ngài...
27
80% (phần trăm) chức vụ của Ngài là sự chữa lành Thiêng liêng (bằng phép lạ). 80% chức vụ của Ngài là về mặt dấu kỳ phép lạ (kỳ diệu), chỉ cho người ta thấy rằng Đức Chúa Trời siêu việt đang hành động trong con người xác thịt.
Thưa anh chị em, cầu mong tôi nói điều nầy với lòng tôn kính. Điều đó hoàn toàn là những gì Ngài đang thực hiện trong trại nầy bây giờ, cố gắng đến với nhiều người. Nhưng nếu Ngài đang đứng đây tối nay, mặc những bộ đồ nầy, Ngài có thể không làm cho anh chị em điều nào nữa hơn những gì Ngài đang làm ở đây đêm nầy sang đêm khác. Đúng thế không? Vì Ngài không thể... Ngài có thể nói với anh em — Anh em là ai, anh em đã làm gì, anh em có điều gì không ổn. Nhưng Ngài không thể chữa lành anh chị em cho đến chừng nào anh chị em tin điều đó. Và khi tin nó, Cha sẽ bày tỏ điều đó với Ngài, và Ngài có thể nói với anh chị em, “Hãy đi; Tội lỗi ngươi đã được tha.” Và vân vân. Đó là đường lối Ngài đã hành động trong chức vụ của Ngài phải không?
28
Hãy lắng nghe những Lời Thiêng liêng của Ngài đến từ môi miệng thiêng liêng của chính Ngài. Ngài phán, “Qủa thật, quả thật, Ta Phán cùng các ngươi, Con chẳng tự mình làm việc gì được; Chỉ làm điều chi mà Con thấy Cha làm.” Chính Cha bày tỏ cho Con biết, và Con nói những gì Cha nói.
Thế thì nếu Ngài đang đứng đây, và bạn tiếp nhận Ngài là Đấng Chữa Lành của mình, thì bạn được chữa lành, vậy — Con sẽ bày tỏ điều đó cho anh em, tội lỗi anh em đã hết. Sự chữa lành của anh em là đúng.
Không hoàn toàn chính xác những gì Đức Chúa Trời vẫn đang làm, đang hoạt động qua công cụ của Ngài là con người đó sao? Ồ, thưa hội chúng, tôi ước mong sao có thể có những lời để đưa ra điều nầy cho các bạn. Nhưng điều đó sẽ...?... lôi cuốn nhiều người, làm bất cứ điều gì trên thế gian cho các bạn. tuy nhiên tôi biết chính xác điều bạn cần, và biết bạn muốn điều gì, và làm thế nào tôi có thể đưa nó ra cho các bạn? Phải không?
29
Nếu tôi có thể (Ô, chà!), tôi sẽ đứng ở đây, nếu họ có thể thắp sáng... Nếu tôi có một số viên thuốc tôi có thể cho mọi người, và họ có thể được chữa lành hết thảy. Và tôi biết nếu làm thế, những người nhận được những viên thuốc kia, mà tôi sẽ phải chúi mũi vào một trong số họ và bắt đầu huênh hoang từ đây đến Columbus, Ohio, đi xuống khắp đường phố, huênh hoang; Biết rằng điều đó sẽ chữa lành nhiều người anh em khi tôi đến Columbus, và nếu tôi không để sự huyênh hoang lìa khỏi, tôi sẽ bắt đầu tối nay. Đúng thế. Vậy thì, Đức Chúa Trời biết tôi đang nói sự thật hay không. Tôi sẽ bắt đầu xuống phố, nở lỗ mũi vì điều đó, biết rằng đây là nhóm người có thể được chữa lành.
Tôi... Anh em biết tôi muốn Cha tôi được vinh hiển. Và tôi muốn Ngài được tán tụng biết bao. Tôi muốn cả thế giới tin nơi Ngài. Và nếu họ trông đợi Ngài... Vậy thì, Ngài sẽ chữa lành nhiều hơn nữa trong buổi nhóm tối nay hơn cả anh em muốn được chữa lành. Hãy suy nghĩ về điều đó.
30
“Vậy thì làm thế nào chúng ta nhận được sự chữa lành, thưa Anh Branham?” Điều trước tiên, bạn không thể được chữa lành... Bạn đang tự tạo ra cho chính mình... Nếu tôi...?... cho đến khi lòng bạn tin rằng bạn đã được chữa lành.
Bởi vì bây giờ, nên nhớ, bạn không thể đùa giỡn với Sa-tan. Nó biết bạn tin hay không. Bạn đừng cố dựng lên. Bạn hãy tin thật sự. Và bây giờ, hãy suy nghĩ, thưa các bạn, bạn thường vẫn đánh đổ với công việc có Đức Chúa Trời mà Ngài đến để làm việc với bạn.
Ồ chúng ta phải bắt đầu như thế nào...?... Hãy xem, thế thì bởi đức tin bây giờ bạn trông đợi. Ngài là Thầy Tế Lễ Tối Cao mà bạn xưng nhận. Bạn được chữa lành thực sự bởi những chiến công mà bạn được cứu. Bạn được cứu bởi những chiến công của Đấng Christ. Đúng thế không? Vậy thì, đừng tin cậy vào những chiến công của mình; Bạn không thể làm gì để được cứu, chỉ tin vào Ngài thôi.
Tôi không thể lên Thiên đàng bằng sự công bình của chính mình. Bạn cũng không thể lên đó bằng sự công bình của mình. Đức Chúa Trời sẽ không tiếp nhận nó. Nhưng Ngài sẽ tiếp nhận sự công bình của Con Ngài. Và nếu chúng ta tin Ngài như Lời Kinh thánh nói, tin rằng có Ngài và sẽ xưng nhận với Ngài, Ngài sẽ xưng công bình trong chúng ta.
31
Nếu một kẻ có tội đến rồi đi ra tối nay nói, “Ồ, tôi đã được cứu.”...?... Những gì họ... Bạn thực sự trông giống như luôn luôn thế. Bạn là người không hề thay đổi. Nếu bạn nói, “Thôi được, Tôi đã không hiểu được điều đó. Có lẽ tôi chỉ nghĩ là mình đã hiểu.” Bạn sẽ trở lại ngay với tội lỗi của mình, và giống như heo lại dầm mình trong vũng bùn và chó liếm lại đồ nó mửa ra. Đúng thế. Nhưng chừng nào bạn muốn...
Bạn có thể hình dung đem con heo ra khỏi vũng bùn không... Bạn có thể mang con heo ra đây, và mang heo nầy vào, và cọ rửa nó bằng muối sô-đa, hay bạn muốn làm bất cứ cái gì, sơn móng chân cho nó, giống như phụ nữ sơn móng tay của họ, và sửa soạn bằng - bằng cách mặc đồ cho nó, đặt nó nằm trên sàn nhà bằng gỗ, và cho nó những trái nho để ăn sáng, và heo đó sẽ chết. Bạn mang nó thả nó ra, mặc dù đã tắm rửa, nó muốn đi thẳng đến vũng bùn lần nữa khi nó có thể đến được nơi đó... [Băng lặp lại. - Bt] Tại sao vậy? Tại sao? Bản chất heo...?... bản chất heo ở trong nó...
Nhưng bạn để một con chiên ra đó, trong đầm lầy ấy, nó sẽ kêu be be và kêu khóc cho đến khi có người nào đem nó ra khỏi đó. Bây giờ, nếu bạn để heo ở ngoài đầm lầy, điều đó có thể thay đổi bản chất của heo. Đó là cách giữ tội nhân khỏi những việc của thế gian, thay đổi bản chất của tội nhân để trở thành Cơ-đốc nhân. Và điều đó chỉ có thể được thực hiện qua công tác quyền năng vĩ đại đó. Tôi đã thấy những gái điếm được biến đổi... [Bản sao — băng trống. - Bt]
32
Đôi khi... Đây là lần họp trại đầu tiên chúng ta từng có. Trong một thính phòng lớn thường có một phòng cho buổi họp ở đó, một...?... chỗ cất giữ.
Cách đây không lâu tôi đã bước vào phòng, có khoảng...?... đang nằm ở đó, mù...?... và mọi thứ với họ đi vào nơi đó. Khi tôi đóng cửa, tôi đã nhìn thấy một phụ nữ trẻ đang ngồi ở đó. Trông giống như thần tượng cho bất cứ người đàn ông nào. Nhưng tôi biết rằng chị ấy có thể...?...
Tôi đã nhìn xuống. Tôi nói, “...Cô từ đâu...?...”
Cô ấy nói, “Tôi là người bệnh.”
“Người bệnh à?” Tôi nhìn cô ta. Tôi không thể tìm ra bất cứ...?... Vì thế tôi nghĩ mình ngồi xuống và nói chuyện với cô ấy.
Cô ấy nói, “Ông hầu như hoảng hốt phải không?”
Tôi đáp, “Vâng, thưa cô...?... với những người ở đây.”
Cô ấy nói, “Ồ, thưa Anh Branham, tôi muốn kể với anh câu chuyện.”
Tôi đáp, “Được rồi.”
33
Cô ấy bắt đầu kể. Cô nói, “Khi tôi còn bé...?... Nhưng tôi đã đi ra với một đám con gái lần nọ và hút thuốc. Họ bắt gặp tôi đang hút thuốc, tôi đang uống rượu. Đã đi ra với đám con trai. Tôi bắt đầu uống rượu chuyên nghiệp. Tôi đã say rượu. Khi tôi bắt đầu uống rượu, hút thuốc, và bắt đầu trở nên một gái điếm đường phố,” bán phẩm hạnh của mình. Cô ấy nói, “Người ta đã bắt tôi và cho vào Trại Người Chăn Bầy Tốt. Khi tôi nghe bài giảng trong đó... Dĩ nhiên, khi tôi ở trong đó tôi phải làm đúng. Nhưng ra ngoài, tôi đi thẳng ngay trở lại với điều đó lần nữa.”
Và cô nói, “Thế thì luật pháp bắt tôi và cho tôi 2 năm tù giam. Rồi tôi lại được ra ngoài. Họ khuyên tôi... Một số người, những người Tin Lành nói tôi phải đi Nhà thờ; Và nói với tôi đến đến Giáo hội Tin Lành nầy. Tôi đã đến. Và tôi đi Nhà thờ và gia nhập Giáo hội Tin Lành.” Cô ấy nói tên Nhà thờ. Cô nói, “Tôi muốn đi ra lại ngay và có những ham muốn giống tôi đã từng có. Tôi đã cố gắng. Đã cầu nguyện. Tôi đã khóc, thưa Anh Branham. Tôi đã làm mọi việc mà tôi biết biết như thế nào, và cố gắng làm mọi thứ mà bất kỳ ai từng nói với tôi.” Nhưng cô nói, “Tôi thực sự không tránh khỏi điều đó.”
34
Tôi nói, “Kìa, cô gái.” Tôi bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn. Tôi nói, “Chị không muốn làm điều đó. Một phụ nữ xinh đẹp như chị, chị mong muốn ngày nào đó kết hôn và có chồng con như hết thảy những phụ nữ chân chính.”
Cô gái đáp, “Vâng thưa ông.”
Tôi nói, “Chị không thể như thế. Chị không thể tự làm khổ mình, một sự ô nhục cho con cái, và ồ, tôi... Tất cả những gì chị sẽ phải chịu.”
“Đúng thế.”
“Chị không muốn làm thế, phải không?”
“Không, thưa ông.”
“Có điều gì đó khiến chị làm vậy, đúng thế không?”
“Vâng, thưa ông.”
Tôi nói, “Ồ, có thể dường như kiểu mẫu xưa, chính ma quỉ ở trên chị.” Tôi nói, “Bây giờ, Bác sĩ của chị có lẽ không muốn tin điều đó, vân vân. Nhưng chính ma quỉ khiến chị... Nó bắt chị phải làm điều đó để chống lại ý chí của mình.”
Chị ấy nói, “Đúng thế. Tôi luôn nghĩ đúng là thế.”
35
Tôi nói, “Bây giờ, hãy xem, nếu chị tin nơi Chúa và muốn cầu nguyện, Đức Chúa Trời...”
“Tôi đã làm điều đó, thưa anh...”
“Không, thưa chị. Chỉ có Đức Chúa Jêsus Christ mới có thể giải thoát chị.”
“Thôi được, tôi đã đến với Ngài và dâng đời sống mình...”
“Thưa chị, chờ một lát. Chị sẽ... Chị chỉ làm như những gì tôi nói với chị. Được không?”
Cô ấy nói... Tôi nói, “Bây giờ, chúng ta hãy cầu nguyện.”
Và chúng tôi quì xuống cầu nguyện. Cô ấy khóc. Cô ngước lên vài phút sau. Và nói: “Nhưng thưa Anh Branham, Tôi - tôi - tôi sẽ đi ra ngoài tối nay. Tôi đã cố hết sức.
“Không. Chị sẽ đi trở về lần nữa.” (Hiểu không?) Tôi nói, “Nó không chấm dứt.”
“Nhưng tôi đã... Tôi đã làm tất cả những gì tôi biết.”
“Nhưng nó chưa là gì, thưa chị. Phải có được điều gì đó để lôi kéo bản chất đó của chị ra và biến đổi chị.”
Tôi đã cầu nguyện. Tôi đã kêu khóc. Cô bắt đầu khóc oà.
36
Cho nên tôi đã quì xuống và cầu nguyện với cô, cầu xin Đức Chúa Trời khiến ma quỉ buông tha cho cô. Trong lúc tôi làm điều đó, đặt tay trên, và để yên trên đầu cô ấy như thế nầy trong vài chốc lát. Lập tức cô quay lại nhìn tôi, đôi mắt nhung to tuyệt đẹp. Cô nói, “Anh Branham, điều gì đó đã xảy đến với tôi.”
“Bây giờ, nó đã hết. Đúng thế. Bây giờ, nói đã hết.”
“Tôi thực sự cảm thấy... Ồ, tôi không biết.”
Tôi nói, “Ma quỉ trên thế gian không đủ để đánh ngã chị ngay giờ nầy, nếu chị chỉ muốn tiếp tục như chị định lúc nầy.” Điều đó xảy ra một ngắn ngủi cách đây trên 1 năm. Người phụ nữ ấy đã kết hôn và có một gia đình đáng yêu tối nay, không hề uống rượu từ lúc đó, hay không có những ham muốn uống rượu, hút thuốc như thế nữa. Đó là gì? Chị ấy không uống thuốc. Nhưng bởi quyền năng Thiên Thượng siêu nhiên của sự biến đổi linh hồn chị qua năng quyền của Đức Chúa Jêsus Christ đã nhận chị và cất đi khỏi những ham muốn tội lỗi. Nếu chị ấy chết tối nay, linh hồn chị yên tĩnh như bất cứ ai khác. Đúng thế.
Thế đấy, chị ấy đã ra khỏi để đến với hôn nhân mình sống và kết hôn với Đức Chúa Jêsus Christ, Đấng Cứu Chuộc chị ấy. Và Đức Chúa Trời...
37
Hãy nghe. Chị ấy có một người có cá tính, ở sở cảnh sát và...?... những thành tích gái điếm cùng mọi thứ. Bây giờ, hãy để ý. Nhưng tối nay, chị ấy là một phụ nữ đáng yêu, một bà mẹ, đã chắc chắn là Cơ-đốc nhân tốt được Đức Chúa Trời cứu. Thật là một sự khác lạ. Điều gì đã làm điều đó? Mọi thứ, luật pháp đã thất bại ở đâu, những chỗ trừng phạt thất bại ở đâu? Ngành y thất bại chỗ nào? Huyết của Đức Chúa Jêsus Christ đã cất đi và không thể thất bại.
Tại sao? Bởi đức tin. Thế nào, quyền năng của Đức Chúa Trời sẽ biến đổi một gái điếm thành thánh nhân, một người say rượu thành người đàn bà công bình... Tại sao thế, bởi quyền năng không hề thay đổi sẽ cất đi bịnh ung thư, bịnh điếc, câm, mù, tàn tật... Vì chính Huyết đó, từ Con Người đó, vào ngày đó, đã hòa giải cho sự chữa lành các bạn, đền tội để bạn được sự cứu chuộc. Điều đó là sự thật phải không? Ngài đã vì sự gian ác của bạn mà bị thương, bởi lằn roi Ngài bạn được lành bệnh. Huyết đúng là đã chảy ra từ cùng Con Người ấy ở cùng ngày ấy. Đúng thế không?
Làm thế nào... Làm thế nào bạn nhận được nó? Không bởi vì bạn suy nghĩ, nhưng bởi vì bạn — Điều gì đó đập vào bạn khiến bạn biết mình đã có điều ấy.
38
Hãy nhìn đây, thưa các bạn. Cho phép tôi minh họa điều nầy. Tôi có thể đã làm điều đó trước đây. Áo sơ-mi kia màu gì? Màu trắng. Bất cứ ai có sức nhìn cũng biết sơ-mi đó màu trắng. Các bạn có 5 giác quan: Thấy, nếm, cảm nhận, ngửi, nghe. Không một giác quan nào trong 5 giác quan nầy sẽ bày tỏ Đức Chúa Trời. Khi Đức Chúa Trời làm nên con người, Ngài đã làm con người theo hình ảnh của Ngài thay vì của con người. Và Ngài đặt vào con người 5 giác quan để tiếp xúc với nhà thuộc về đất của con người, không để tiếp xúc với Đức Chúa Trời. Những giác quan đó không bày tỏ Đức Chúa Trời. Chúng chỉ biểu lộ nhà thuộc về đất nầy, nơi mà con người phải tiếp xúc nhà thuộc về đất của mình. Họ phải thấy, nếm, ngửi, cảm nhận và nghe.
Nhưng đức tin là sự biết chắc vững vàng của những điều đang trông mong, là bằng cớ của những điều chẳng xem thấy. Các bạn không thấy nó, nếm nó, cảm nhận nó, ngửi nó, hay nghe nó; Nhưng các bạn tin có nó. Hiểu điều tôi muốn nói không?
Bây giờ, nếu mọi người ở đây... Nếu chàng trai nầy đang ngồi đây, người đàn bà đang ngồi đây, một cô gái đang ngồi đây... Tôi đang nói chuyện với những người tàn tật, dĩ nhiên, và đây đó, có nhiều người bị bệnh, nếu các bạn tin, nếu bạn có thể cầu nguyện ngay bây giờ, cho đến khi các bạn rất tin chắc đến nỗi các bạn được chữa lành, chắc chắn đúng như các bạn nói đó là màu trắng, nó đã chết.
Tôi sẽ bảo đảm, nếu bạn nhận được đức tin loại đó, Đức Chúa Trời Toàn Năng sẽ nói qua tôi và nói bạn được chữa lành, sẽ bày tỏ điều đó. Các bạn hiểu không?
39
Do đó (Các bạn hiểu không?), tôi đang ném nó khỏi chính mình. Không phải tôi. Tôi chỉ là một... Nếu tôi không sống được... Bạn không thể sống được mà không có Đức Chúa Trời, phải không? Hãy để linh của bạn lìa khỏi thì bạn chết. Đúng thế không? Đức Chúa Trời nắm giữ sự sống bạn trong tay Ngài. Đúng thế không? Bạn không thể làm cho chính mình sống. Bạn sống nhờ Đức Chúa Trời.
Đồng một thể ấy, khi tôi không thể nói điều gì cho đến khi Đức Chúa Trời nói điều gì đó. Tôi không kiểm soát nó. Ngài nói điều đó. Khi Ngài Phán, thế thì nó đúng. Điều đó đúng. Đức Chúa Trời khẳng định điều đó bằng những dấu kỳ phép lạ. Hãy có đức tin. Hãy đặt đức tin nơi Đấng Christ.
Vậy thì, vấn đề không phải là tôi sẽ gọi Mục sư Markham, hay một trong những Mục sư Truyền đạo ở đây lên bục giảng để cầu nguyện cho bạn, nếu bạn... Chỉ tùy theo đức tin của bạn, thì nó sẽ đến với bạn.
40
Thầy Truyền đạo đó cầu nguyện, hay bất cứ Mục sư nào khác, hay không chỉ Mục sư Truyền đạo, nhưng bất cứ Cơ-đốc nhân nào là người tin, để cầu nguyện bằng đức tin, lời cầu nguyện bằng đức tin... Bất cứ ai tin vào sự cầu nguyện cho người đau, tin vào sự chữa lành bằng phép lạ, bất cứ ai: Đàn bà, đàn ông, thanh niên hay thiếu nữ. Tôi thấy con gái nhỏ của tôi, chỉ 3 tuổi đã cầu nguyện cho một đứa bé bị què, và đứa bé ấy được chữa lành. Đúng thế. Vì tấm lòng bé thơ của nó bắt đầu đập; Nó nói, “Ba ơi, hãy nhìn kìa, cô bé đó.”
Tôi nói, “Hãy cầu nguyện cho nó, con yêu.” 1 hoặc 2 tuần sau, đứa bé đã khỏe mạnh. Đức Chúa Trời nghe tiếng kêu khóc của bất cứ người nào muốn tin. Và lý do các bạn yêu cầu người khác tin, bởi vì các bạn ràng buộc đức tin với nhau để ra khỏi quyền lực của sự nghi ngờ.
Tội lỗi đầu tiên đã từng được thú nhận là sự nghi ngờ Lời Đức Chúa Trời và đi tìm kiếm tri thức. Đúng thế không?
41
Ngày nay, cả thế gian... Tôi không việc gì chống lại giáo dục. Nhưng thế gian họ có chương trình giáo dục của họ. Và họ đưa nó vào Nhà thờ. Và từ bục giảng, Mục sư Truyền đạo phải có tấm bằng nào đó hay cái gì đấy hoặc người đó phải có quá nhiều tấm bằng mà mình không thể — hay người đó không thể — người đó không được chào mừng ở bục giảng. Các bạn hãy cho phép tôi đưa ra một số Nhà thờ quý tộc nầy mà dùng từ Kentucky của tôi: “hain't” “tis,” và “carry,” “fetch”... Họ có thể đá tôi ra.
Thế đấy, thưa anh em, Nước Trời của Đức Chúa Trời không đến bởi nền giáo dục (Đúng thế.), nó đến bằng sự đầu phục tấm lòng với Đức Chúa Trời. Tôi không cố gắng ủng hộ sự ngu dốt của tôi. Nhưng tôi nói điều nầy, thưa các bạn yêu dấu của tôi, một đức tin con trẻ đơn giản... Đừng tìm kiếm sự hiểu biết.
Các bạn nghĩ rằng tôi là một...?... hay quăng điều đó ở các Bác sĩ. Tôi tin ở các Bác sĩ. Tôi tin nơi bệnh viện, những cơ sở từ thiện. Bất cứ cái gì có thể giúp đỡ con người, Đức Chúa Trời ôi, hãy ban cho nhiều thêm nữa.
Nhưng không có một cái nào trong những thứ đó từng chữa lành bất cứ ai. Và họ không xưng nhận — tuyên bố chữa lành người nào. Họ tuyên bố trợ giúp tự nhiên. Đức Chúa Trời là Đấng Chữa Lành.
42
Tôi cắt đứt một chỗ ở tay như tôi đã nói với các bạn cách đây vài tối, tất cả thuốc men trên thế gian sẽ không được chữa lành chỗ đó. Nếu tôi chết, người ta có thể ướp xác tôi và khâu tay đó lại, đặt mọi thứ thuốc vào đó, 50 năm sau nó vẫn sẽ ở đó.
Thuốc men không thể chữa lành. Bạn lấy sự sống ra khỏi, thì không có sự chữa lành. Sự sống là sự chữa lành. Sự Sống là Đức Chúa Trời. Đức Chúa Jêsus đến để bạn có thể có Sự Sống dư dật, Sự Sống nhiều hơn sự sống bình thường bạn có, tin vào Ngài để được chữa lành.
Bây giờ, tôi không quá xúc động. Nhưng tôi biết tôi đang nói về điều gì... Điều nầy... Thái độ tâm thần đúng đắn hướng đến bất cứ Lời hứa nào của Đức Chúa Trời sẽ ứng nghiệm. Thế đấy.
“Anh nói về những ân tứ dành cho điều gì?”
Ân tứ là được soi dẫn. Chúng là những sự thêm vào. Ở đây là nền tảng đầu tiên và duy nhất cho sự chữa lành Thiêng liêng (bằng phép lạ) hay bất cứ điều gì từ Đức Chúa Trời, là Kinh thánh. Nếu bạn ra khỏi điều đó, bạn ra ngoài ý chỉ của Đức Chúa Trời.
43
Sự chữa lành bằng phép lạ không phải là trò bịp bợm. Không nói vài lời huyền bí trên người nào đó và thôi miên. Nó chính là Lẽ thật được mặc khải qua Đức Chúa Jêsus Christ là sự chữa lành bằng phép lạ. Đúng thế. Những sự ban cho của Thánh Linh được ban xuống để soi dẫn. Hay nói cách khác, nó là phiến lá lát đường đang bay trên đỉnh tòa nhà. Nó là vẻ bên ngoài để thu hút người ta ở bên trong ra ngoài lúc trời mưa. Hiểu tôi muốn nói gì không?
Bây giờ, ân tứ đến từ Đức Chúa Trời. Nếu chúng đến từ Đức Chúa Trời, chúng sẽ được Đức Chúa Trời soi sáng. Và Đức Chúa Trời sẽ soi sáng chúng. Đúng thế không?
Nếu bạn đau ốm, hãy cầu nguyện cho đến khi bạn tin hết lòng... Bạn đã từng cầu nguyện thực sự cho điều gì đó bạn thực sự biết mình sẽ nhận được điều đó không? Đó là đức tin. Đúng không?
44
Bây giờ, nếu bạn tin điều đó hết lòng, chấp nhận và hành động dựa vào điều đó. Thế thì, bạn có thể tin điều đó thật như bạn muốn; Nếu bạn không hành động dựa vào đó, bạn sẽ ở ngay đó như một tội nhân sẽ...?... Bàn thờ. Nếu bạn đi xuống đó và cầu nguyện, cầu nguyện. Bạn thưa, “Chúa ôi, con biết Ngài đã cứu con. Nhưng điều đó — điều đó thực sự là một... Con biết Ngài đã Phán...” Người ấy sẽ không bao giờ thông suốt cho đến khi đứng dậy và xưng nhận nó, ở lại với nó, và chỉ ra công việc với nó.
Gia-cơ nói, “Vả, xác chẳng có hồn thì chết, đức tin không có việc làm cũng chết như vậy.” Cho dù bạn tin nhiều thế nào đi nữa.
Đó là lý do tại sao tôi nói với anh em, thưa các bạn, những sự ban cho nầy được đưa vào để làm nên sự Hiện diện của Đức Chúa Trời thật với các bạn. (Tôi đoán hầu như đang nói chuyện làm cho chói tai.) Những ân tứ làm cho sự Hiện diện của Đức Chúa Trời có thật với bạn. Lúc đó bạn đức tin bạn nhìn lên Đức Chúa Trời và chấp nhận sự chữa lành Thiêng liêng (bằng phép lạ), hay sự cứu rỗi, hoặc bất cứ điều gì bạn cần từ Đức Chúa Trời. Không phải chỉ làm một điều hay điều khác. Bất cứ điều gì bạn cần trong cuộc hành trình trên trái đất nầy, Đức Chúa Trời sẽ cung cấp cho nếu bạn cần nó. Ngài đã hứa cung cấp cho bạn cho bạn những nhu cầu, không phải những sự ham muốn mà những nhu cầu của bạn. Và Ngài là Đức Chúa Trời. Ngài chỉ có thể ban cho khi bạn tin Ngài. Và những ân tứ làm cho bạn cảm thấy Ngài hiện diện ở đây. Và thái độ của Ngài là hướng về tất cả con người. A-men!
45
Ồ, chà. Thưa các bạn, Tôi - tôi... Các bạn có thể nghĩ rằng tôi là loại người đặc biệt kinh khủng... Nhưng tôi mong rằng tôi có thể chỉ lấy đức tin trong lòng mình và trải nó ra với các bạn ngay tại đây lúc nầy. Các bạn hiểu những gì tôi muốn nói không? Sẽ có điều gì đó tự nhiên xảy ra ở đây mà mọi người trong tòa nhà...
Các bạn nói, “Thế thì bây giờ, thưa Anh Branham, tôi không biết tôi có di chuyển bàn tay của mình hay không.” Bạn sẽ không bao giờ di chuyển được nó chừng nào bạn còn nghĩ như thế. Hãy tin rằng Ngài đã làm điều đó, đi nói Ngài đã thực hiện nó, và làm như Ngài đã làm. Xê dịch từng chút một. Nếu bạn không thể di chuyển, chúng ta hãy lấy hết thảy, xê dịch nó xa hơn một chút. Ngày kế tiếp tôi sẽ di chuyển nói xa hơn chút nữa. Sa-tan nói, “Còn lâu ngươi mới có thể đi đến đó.”
Bạn nói, “Không, tôi sẽ đi tiếp.” Cứ tiếp tục. Ở lại với điều đó.“
Đức tin vĩ đại sẽ đưa bạn đến ngay lập tức. Đức tin nhỏ bé sẽ đưa bạn đến dù thế nào đi nữa nếu bạn ở lại với nó. Ngay khi bạn thấy tia sáng, hãy đi theo nó. Hãy ở lại với nó; Nó sẽ đưa bạn ra. Chà.
46
Vậy thì, Đức Chúa Jêsus có thể nhận biết chính Ngài. Ngài nhận biết không phải chính Ngài nhưng Cha Ngài: “... Cha làm những công việc đó.”
Bấy giờ, khi Phi-líp đến, Ngài đã chỉ cho Phi-líp, Na-tha-na-ên đám đông nơi con la bị cột, đồng bạc trong miệng cá. Đúng thế.
Ngài Phán, “Kẻ nào tin Ta, cũng sẽ làm việc Ta làm; Lại cũng làm việc 'lớn hơn' nữa — Các ngươi sẽ làm điều Ta làm, lại còn làm 'nhiều hơn' nữa, vì Ta đi về cùng Cha. Nhưng Ta sẽ trở lại và ở cùng các ngươi, ở ngay trong các ngươi.”
47
Nếu linh của một nghệ sĩ ở trong chúng ta, chúng ta có thể vẽ một bức tranh giống như nghệ sĩ. Nếu linh một tên cướp ở trong chúng ta, chúng ta có thể dùng súng. Nếu Thánh Linh của Đấng Christ ở trong chúng ta, chúng ta sẽ giũ sạch tính bần tiện của mình, và làm giống như Đấng Christ; Chúng ta sẽ hành động giống như Ngài. Rồi nếu Thánh Linh đó ở trong nơi ấy, chúng ta sẽ có... Những công việc mà Đấng Christ có. Chúng ta cũng sẽ có. Hiểu điều tôi muốn nói không?
Nhưng bạn không thể tự làm cho chính mình. Bạn phải tin. Đó là chỗ tôi suy nghĩ bạn đang làm, thưa các bạn. Hãy nghe tôi. Có chỗ cho lỗi lầm xảy ra. Bạn cố gắng... Bạn cố gắng tự làm việc cho nó ở đây. Thay vì làm điều đó, chỉ ngồi yên với đức tin như con trẻ, và Đức Chúa Trời sẽ nhấc bạn lên...?... “Ngài đã hứa điều đó với con. Xin ban cho con đức tin ngay bây giờ. Khi Ngài ban đức tin xuống, nó sẽ dời đi; Xin tiếp nhận nó, Cha ôi.” Hãy đứng thẳng lên, điều đó đã hết. Đơn giản như thế đó, thưa các bạn. Các bạn phải cẩn thận, cung kính, và tin Đức Chúa Trời hết lòng.
Những ân tứ, dấu kỳ phép lạ mang sự Hiện diện của Đức Chúa Trời đến với bạn. Vậy thì tối nay bạn hãy tin hết lòng. Đức Chúa Trời chắc chắn sẽ...?... các bạn. Bạn tin điều đó không?
48
Chúng ta hãy cúi đầu. Lạy Cha Thiên Thượng của chúng con, Ôi Chúa Jêsus ơi, con đã nói chuyện lâu. Con muốn dân sự thấy Ngài, Chúa ôi, Ngài đã chết để mang đức tin đến với chúng con, để cứu chuộc chúng con như thế nào...?... Xin ban ơn cho chúng con tối nay, Cha ôi. Chữa lành dân sự Ngài tối nay. Nhiều người đang ngồi đây, và một số người không có đức tin. Một số người có đức tin mà không có việc làm vì e sợ, Chúa ôi. Hãy để đức tin được buông tha tối nay. Và khi chúng con về nhà, cầu xin cho chúng con vui mừng hớn hở vì được chữa lành, qua Đức Chúa Jêsus Con Ngài mà con cầu xin. A-men!
Chờ một lát. Trong lúc chúng ta chuẩn bị cho hàng người cầu nguyện, một anh chàng trẻ tuổi dưới Houston, Texas, vừa mới đi qua bục giảng nầy. Anh ấy... vừa mới đến như chúng ta đã làm tối qua, và nói, “Cầu Đức Chúa Trời ban phước cho anh.” Chúng ta chắc hẳn đã có một hàng, có một hàng ngắn. Anh ấy đã đi qua, và bị co giật như thế nầy. Và anh đi qua.
Có một phụ nữ trong hàng ở dưới đó, đã được chữa lành khỏi bệnh bướu cổ, đang đi lên đi xuống đường phố, la lớn và cứ làm như thế.
49
Chàng trai trẻ nầy đi ngang qua. Tôi nói, “Đức Chúa Trời ban phước cho anh, anh em của tôi, anh tin chứ?”
Anh đáp, “Tôi tin hết lòng.”
Tôi nói, “Hãy về nhà bây giờ, và để... Đức tin của anh sẽ khiến anh khỏe mạnh,” tiếp tục đi qua như thế. Anh ấy trở lại trong hàng nầy ở đây và nói, “Anh Branham, Anh - anh - anh đã nói tôi đã được chữa lành. Và tôi vẫn còn bị co giật.”
“Thưa anh, anh đã nói với tôi anh tin tôi.”
“Vâng.”
“Anh không hành động như thế. Anh có tin điều tôi đã nói với anh.”
“Thôi được, tôi tin điều đó.”
“Thế thì, tại sao anh trở lại và nói với tôi anh không được chữa lành? Thấy điều đó dễ dàng như thế nào không?”
“Vậy thì, thưa Anh Branham, tôi có được chữa lành không?”
“Có, thưa anh. Có đúng như anh tin không? Anh tin Ngài nghe lời cầu nguyện của tôi không? Ngài đã Phán với tôi: 'Nếu tôi chân thành khi cầu nguyện, có được dân sự tin tôi, thì không điều gì có thể đứng nổi trước lời cầu nguyện của tôi.' Anh tin điều đó không?”
“Vâng, thưa anh. Tôi tin hết lòng.”
“Cứ tiếp tục như thế.”
“Vâng.”
Anh ấy bỏ đi. Vài phút sau, anh ta trở lại đây qua hàng người cầu nguyện và nói, “Anh Branham, tôi vẫn chưa dừng lại.”
Và tôi nói, “Thế thì bây giờ hãy xem. Tôi không nói về khi nào anh dừng lại lúc nầy. Anh có thể ngừng trong 1 tuần, hay 10 ngày, hoặc 3 tháng, hay 4 tháng, hoặc 2 năm.” Tôi nói, “Áp-ra-ham đã chờ đợi Lời hứa của mình 25 năm.” Đúng không? Đúng thế không? Các bạn biết điều đó căn cứ theo Kinh thánh. Tôi nói, “Anh hãy tin những gì tôi nói với anh.”
Anh ấy nói, “Thế thì, tôi chưa nhận được điều đó, Anh Branham à.”
Tôi đáp, “Thưa anh, Thiên sứ của Đức Chúa Trời, Đấng đang tuyên bố tôi nói với sự thật, đã bảo tôi điều nầy. Nếu tôi có thể có được nhiều người tin tôi, và chân thành khi tôi cầu nguyện...”
“Ồ, tôi hiểu. Tôi hiểu ông muốn nói gì. Tôi đã nhận được sự chữa lành rồi, tôi thực sự chờ đợi nó ngừng lại.”
Tôi nói, “Đúng thế.”
“Tốt lắm. Tôi được chữa lành.” Và cứ thế, các bạn biết đấy, và cứ nói, “Ngợi khen Chúa! Cậu ấy được chữa lành.”
50
Khoảng 1 hay 2 tháng sau đó, có lẽ khoảng đó. Tôi có thể nói 6 tuần cho chắc chắn, tôi có một buổi nhóm khác. Và vượt ra ngoài đài phát thanh, ra ngoài phòng ghi âm, trong thính phòng, và tôi chỉ bước ra đó, có một cái mi-crô... Người chỉ chỗ ngồi đang đứng đó nói, “Ông có cú điện thoại. Từ nhà riêng của ông ở Indiana.”
Điều đó xảy ra ở Indianapolis thay vì ở Jeffersonville. Người đàn bà nói, “Anh là Người Chữa lành bằng phép lạ phải không?”
Tôi đáp, “Không, thưa bà. Tôi là Anh Branham.”
Bà ấy nói, “Thế thì, xem kìa. Tôi có một... Tôi từ Indianapolis ở đây, Indiana. Tôi có một đứa con trai đã đi xuống ở lại với em gái tôi dưới Houston vào kỳ nghỉ mỗi năm. Nó bị liệt nhiều năm. Nó bị ngã khi còn bé về phía sau, làm cho bị thương. Nó đã bị liệt nhiều năm. Và về nhà ở đây cách đây vài tuần, nói người nào đó chữa lành bằng phép lạ cho nó và đi khắp nơi hò la ”Ngợi khen Chúa!, ông ấy đã chữa lành.“ Và mọi thứ khác như thế. Nó làm cho cả những người lân cận bực tức. Thế nào, thằng bé không có gì khác lạ. Nó... Chúng tôi đã nói với nói, 'Nào, chúng ta là những người Cơ-đốc.'”
Nó nói, “Thưa mẹ, nhưng con đã chứng kiến người mù được thấy, người điếc được nghe, người què cất bước đi. Đi ngang qua và ông ấy đã nói với con tin thì được chữa lành.” Và ông ấy nói, “Ngài nói với Thiên sứ nói với ông điều đó.” Và những gì Thiên sứ nói với ông về những việc khác đều đúng, và đúng thế. Con đã được chữa lành. Không ai sẽ khiến con nói điều nào khác. Con sẽ giữ đúng điều đó.“ Cậu ấy cứ tiếp tục.
51
Bà ấy nói, “Nó đã làm điều đó trong nhiều tuần. Nó sẽ đi xuống và ngồi vào ghế và nói, ”Thế đấy, cảm ơn Đức Chúa Trời vì sự chữa lành tôi,“ thật khó có thể lay chuyển được nó.”
Và bà nói, “Người ta... Nó đã chịu sỉ nhục. Những người hàng xóm cười nhạo nó. Hết thảy họ có thể đi nói,” Thế đấy, tôi đoán nó đã được lành. Nó làm như thế đấy. Hãy xem nó đang làm náo động. Bây giờ, không xấu hổ lừa dối một người như thế sao?“ Như thế đó. Bà nói, ”Không xấu hổ về điều đó à,“ hàng xóm sẽ nói. ”Thế thì, anh chàng đó nên bị bắt giam, nên chạy khỏi xứ vì nói những điều đó.“
52
Nếu tôi không nói sự thật, tôi nên bị như vậy. Đúng thế. Nhưng nó là sự thật. Vì thế nó vẫn tiếp tục diễn ra. Bà ấy nói... Khi anh chàng trở lại lần thứ 2 (Tôi đã quên kể với các bạn.), anh ấy nói, “Anh Branham à, nếu anh chữa lành tôi, tôi sẽ tặng anh 100 đô ngay lập tức.”
Tôi đáp, “Thưa anh, nếu anh tặng tôi một triệu đô, tôi cũng không thể chữa lành anh.”
Lúc đó anh ấy nói, “Thế còn người đàn bà có bướu cổ thì thế nào?”
“Đức tin của bà ta nơi Đấng Christ là điều đã chữa lành bà ấy, thưa anh.”
Cho nên bà ấy nói, “Thế thì bây giờ, nó đang làm điều đó. Thứ Bảy vừa rồi... Tối thứ Sáu vừa qua, tôi đoán buổi chiều, nó đi vào. Nhưng một trong những người bạn của tôi từ miền quê ra thăm chúng tôi, nó đi vào, bắt tay, ngồi xuống ghế và nói, ”Ngợi khen Chúa! Vì sự chữa lành tôi.“
Và nói, “Người bà con của tôi ở miền quê. Có việc gì với cậu ấy không?”
“Ồ, nó đã ngồi xuống đó, một số Thầy giảng đã đến và nói nó được chữa lành. Và nó đã được chữa lành từ đó đó đến nay. Vì nó có...”
Anh ta nói, “Thế thì Tôi - tôi được chữa lành. Tôi...”
Bà ấy nói, “Ồ,”... Các bạn biết đấy, anh ta bị người ta cười. Rồi người mẹ phá lên cười anh ta khi anh ngừng nói điều đó, bạn biết đấy. Bà nói, “Mang sự sỉ nhục.”
Không hề mang sự sỉ nhục khi làm chứng về những gì Đấng Christ đã chết thay cho tại đồi Sọ (Calvary). Không, thưa quí vị. Ngài đã chữa lành cho mọi người khi Ngài chết tại đồi Sọ. Ngài đã chữa lành. Đúng thế. Các bạn phải tiếp nhận điều đó.
53
Thế thì khi điều nầy... Ồ, bà ta nói, “Nó ngồi trong ghế. Và nó run lên như thế, tiếp tục run. Nó bắt đầu khóc. Chúng tôi bắt đầu cười nó.”
Bà nói, “Thình lình nó nhảy lên bằng đôi chân đúng như có thể được và nói, 'Bây giờ, tôi được chữa lành.' Đúng thế. Đức Chúa Trời đã thăm viếng nó.”
Bà nói, “Thưa Mục sư Branham, thậm chí nó có thể ngồi xuống trong chiếc ghế và ngồi ở đó hàng giờ. Thật vậy. Nó không hề run chút nào. Chúng tôi đã đưa nó đến Nhà thờ chúng tôi, một Giáo hội Báp-tít rất nổi tiếng.” Điều đó được phổ biến rộng rãi ngay khắp nơi ở đó. “Chúng tôi đã mang nó xuống Nhà thờ, và Mục sư quan sát nó và nói, 'Không có...?...' Sau đó chúng tôi đưa nó đến những Bác sĩ y khoa. Họ khám cho nó và nói, ”Không có bệnh gì cả.“ Bây giờ, đây là Chúa nhật và nó vẫn...”
“Thế nào, con đã nói với mẹ con được chữa lành mà.”...?...
Bà ấy nói, “Vậy thì, nó đã hứa tặng ông 100 đô, cho tôi biết gởi đến đâu.”
Tôi đáp, “Ồ, thưa chị... Nếu nó là người giàu có. Nó phải có rất nhiều tiền mà nó không biết phải làm gì với tiền đó. Hãy nói nó đi xuống phố, và gặp đứa trẻ rách rưới đầu tiên, hãy đến và mua cho thằng bé nhiều áo quần và cho nó điều gì đó.” Tôi nói, “Và hãy dâng sự ngợi khen cho Đức Chúa Trời,” (Đúng thế.) tôi nói, “Vì cậu ấy được chữa lành.”
54
Bây giờ, đó là điều... Điều gì sẽ xảy ra nếu cậu ấy nản lòng khi bị người ta cười? Các bạn hãy suy nghĩ điều đó... Nếu cầu nguyện tin điều đó, hãy suy nghĩ điều đó và đừng thiếu kiên trì. Hãy ở lại ngay điều đó và Đức Chúa Trời sẽ thực hiện điều đó ngay.
Tốt lắm. Nên nhớ, tôi đã hứa với anh em tối mai, sẽ cố gắng hết sức như có thể được. Chúng ta sẽ có hàng người cầu nguyện trong chốc lát. Chúng ta sẽ xếp hàng ở đây, tất cả những người đau ở đó đã có thẻ cầu nguyện: Sẽ cầu nguyện cho họ ngay khi tôi có thể.
Nếu bạn nào nghĩ rằng Đức Chúa Trời đã chữa lành cho mình rồi ở trong hội chúng đây, nghĩ rằng mình đã được chữa lành, anh em... Có lẽ anh em muốn tôi cầu xin Ngài chỉ ra cho anh em thấy, mời anh em giơ tay lên và nói, “Tôi — Anh muốn...”
Chúng ta hãy có một hàng ngắn ở ngay đây. Đây là những người đau ốm. Ở ngay đây, đúng không? Ngay trong hàng người nầy phải không? Được rồi. Một người sẽ...
55
Thôi được, chúng ta hãy đến với cả hội chúng. Mời bạn tin và cầu nguyện với chúng tôi giờ nầy chứ? Chúng ta hãy cúi đầu cầu nguyện.
Lạy Cha Thiên Thượng của chúng con, Cha biết lòng của con, biết những gì con cần. Cha biết rằng con không ở đây để biễu diễn. Con chỉ ở đây để cố gắng bày tỏ những Lời hứa mà Đấng Christ đã ban cho dân sự, và đang cố gắng tán tụng Đấng Christ với họ, họ có hể tin nơi Ngài và được chữa lành. Giờ đây Cha làm chứng cho con, Cha ôi, rằng con đã nói sự thật, điều đó ở trong Lời Ngài và trong những lời làm chứng, vân vân, rằng Ngài ở đây. Và con biết rằng Cha đang chữa lành cho dân sự. Cha Thiên Thượng ôi, xin giúp con tin vào Ngài, và được chữa lành tối nay. Xin nhậm lời, Cha yêu quí ôi.
Bây giờ với... Nếu có người lạ trong cửa nhà chúng ta, và họ có thể được bị đau ốm, có lẽ vì lần trước, và đó là lý do con cầu xin điều nầy, Cha ôi... Nếu Ngài thực sự chỉ cho con thấy điều gì đó với người nào ở ngoài đó, điều gì đó không ổn, và sẽ chữa lành người ấy... Giống như Môi-se đặt tay trên ngực mình và lật ra lại. Xin Cha làm điều đó cho chúng con tối nay, Cha ôi. Con đang chờ đợi Ngài, đang xảy ra bây giờ, bởi đức tin, tin rằng Cha sẽ làm điều nầy cho chúng con nhơn Danh Đức Chúa Jêsus, Con Ngài. A-men!
56
Đàn pi-a-nô sẽ chơi chậm bài, “Xin Nhớ Đến Con.” Thật là bài hát đáng yêu: “Xin Nhớ Đến Tôi.” Đó là những gì chúng ta muốn Đức Chúa Trời làm.
Dân sự yêu dấu, các bạn biết tôi không biết bạn. Tôi không biết điều gì về các bạn, cách duy nhất tôi biết sẽ phải qua Đức Chúa Trời. Các bạn biết điều đó. Tôi đang cố gắng chân thật với các bạn vì một ngày nào đó tôi phải đứng với các bạn trước Đấng Christ. Và sẽ tốt đẹp gì với tôi để đến trước Đấng Christ nếu lòng tôi không ngay thật với các bạn. Các bạn có thể cười cho dù các bạn có ở đó và cười, vui mừng, và có thì giờ tuyệt vời; Còn tôi bị ruồng bỏ.
Và tôi ở đây đang chiến đấu bằng cả tấm lòng. Tôi mệt mỏi, yếu đuối, kiệt sức, cố gắng giúpp các bạn. Vậy thì, các bạn hãy tin tôi hết lòng. Và có thể Đức Chúa Jêsus sẽ... Nếu tôi có thể chỉ có được một người trong khắp nhóm người nầy, ở nơi nào đó... Bây giờ, các bạn đều tin hết thảy. Có một nhóm người...
Tôi hi vọng ngày nào đó các bạn sẽ hiểu những gì — những gì chúng ta — cảm giác nầy là gì, theo cách của nó bây lúc nầy. Chỉ dường như giống điều nầy — giống như có hàng ngàn cây nến đang dán vào người bạn, đang rút sự sống của bạn ra, đang rút ra, giống như thế.
57
Hãy thực sự cung kính như có thể được. Tôi - tôi thấy người nào đó đúng như ở phía sau lối nầy như tôi có thể hiểu được. Tôi không biết thực sự ở đâu. Nhưng ở đằng xa đó nếu tôi nói sai, xin Đức Chúa Trời tha thứ cho tôi. Đang yếu đau và mệt mỏi...?...
Nhưng tôi nghĩ người đàn bà đang ngồi bên cạnh người đàn ông mặc áo sơ-mi kẻ ô-vuông ở đó. Tôi nghĩ chính bà ấy... Chị thật sự bị căng thẳng, tình trạng bất an nào đó, phải không chị? Nếu điều đó đúng, hãy giơ tay lên. Đúng thế. Điều đó tùy thuộc...
Điều gì đó với người đàn bà ngồi ngay phía sau chị, nhưng tôi không thể nói nó là gì. Đây là người đàn bà khác ở đây đang cố hết sức kêu vì điều nầy. Chị lo lắng, phải không? Nào, hãy về nhà. Chị sẽ được khỏe mạnh. Chị tin tôi không? Tốt lắm, đừng bao giờ nói chị hoảng sợ nữa. Hãy về nhà và thực sự vui mừng, có một thời gian tuyệt vời, và nuôi gia đình. Đức Chúa Trời ban phước cho chị.
58
Bây giờ, tôi không chắc chắn. Tôi yếu kinh khủng, thưa các bạn. Nhưng tôi tin người đàn bà đang ngồi đây mặc áo xanh dương, ngồi bên phải đây. Có gì không ổn với chị, chị ngồi ở cuối bên phải đây? Không phải là... Bây giờ, tôi không thể nói chính xác phần nào, nhưng tôi... Có điều gì không ổn ở bộ phận ruột, bị ruột kết phải không? Đúng thế không chị? Nếu đúng, hãy giơ tay lên. Tốt lắm. Bây giờ, chị tin tôi không? Tốt lắm. Đừng bao giờ nghĩ đến nó nữa. Hãy về nhà. Ăn thứ gì chị thích, và được phước.
Tôi tin bà bị mất... Người nào đó bướu cổ đã mất đi, ngay lúc đó. Tôi tin đó là bà thứ 3 đang ngồi đó. Chị bị bướu cổ phải không? Đúng thế không? Nó đã lìa khỏi chị. Đức Chúa Trời ban phước cho chị, ngay lúc tay chị giơ lên ở đó giống như... Điều đó đúng. Tốt lắm. Phước hạnh của Đức Chúa Trời ở trên chị. Tôi cảm thấy nó đang reo vang.
59
Bây giờ, chúng ta hãy di chuyển một số người khác. Chúng ta hãy làm xong... Mọi người thực sự cung kính hết sức... Người đàn bà đang ngồi bên phải đây, chị có thẻ cầu nguyện trong tay. Chị đã có thẻ cầu nguyện để xếp hàng chứ? Có lẽ tôi có thể không gọi chị. Có thể một số các bạn ở trong hàng...
Số của chị ở phía sau phải không? Còn bao nhiêu mới tới số của chị? Tôi không biết họ sẽ gọi từ đâu. Chị bị bịnh phải không? Tôi không thể nói nó là bịnh gì. Nhưng tôi tin nó... Chị đã từng bị mổ chưa? Chị đã bị giải phẫu phải không? Tôi thấy chị ở trong phòng phẫu thuật. (Bây giờ, thưa các bạn, tôi mong rằng bây giờ các bạn có thể hiểu những gì tôi đang nhìn thấy lúc nầy.) Đúng thế. Đó là ca phẫu thuật ung thư. Nó cũng trở lại trên bạn, phải không? Được rồi. Chị tin tôi hết lòng lúc nầy không? Đức Chúa Jêsus Christ chữa lành chị. Hãy đi về nhà và tin hết lòng...
60
Người đàn bà đang ngồi đây có dây đeo trên cánh tay đó. Có điều gì không ổn trên cánh tay của bà. Bây giờ, hãy để chúng ta xem một lúc. Nào, hãy có đức tin, thưa chị. Tôi đang cố hiểu được những người bệnh. Bất cứ ai thấy những người tàn tật, họ có thể thấy có điều gì không ổn ở những người đó. Nhưng đây là điều gì đó bí mật.
Bà hãy nhìn lối nầy. Bà ấy đặt cánh tay trong dây đeo. Ồ, không. Đó cũng là bịnh ung thư. Đúng thế không? Và hãy nói, bà chưa được cầu nguyện à? Người nào đó cầu nguyện cho bà không? Bà hầu như đang tự hỏi điều đó đúng hay sai, phải không? Được rồi. Bà cứ tiến lên và tin điều đó hết lòng, bà sẽ được khỏe mạnh. Chỉ tin bằng...
61
Cô bé đó đang ngồi phía bên phải ở đằng sau đó. Người mẹ của cô gái đang ngồi đó với cô. Hãy nhìn lối nầy, cháu bé. Dường như có điều gì đó không ổn với cháu, hồ như phía sau có điều gì đó đang treo phía trên cô bé. Chờ một lát. Hãy nhìn lên đây, cháu bé. Hãy cho tôi thấy cháu. Ồ, đúng rồi. Tốt lắm. Cô bé bị... Bây giờ, tôi không chắc; Là một bên bàng quang hay thận của cháu bé. Bệnh thận, tôi khá chắc vậy, ngay trong... Đúng thế không, thưa chị? Bệnh thận à? Hãy đứng lên, cháu yêu. Chúng ta hãy thấy nó ở đâu... Nó đấy. Vâng, Được rồi. Bệnh thận đang lìa khỏi cháu. Cháu sẽ là một cô gái khỏe mạnh. Cháu yêu Chúa Jêsus không? Nếu yêu Chúa Jêsus, cháu hãy giơ tay lên, như thế đấy. Đúng thế. Ồ, tốt lắm. A-men! Chỉ có đức tin. Hãy tin bằng cả tấm lòng cháu.
Dường như... Bây giờ, tôi... Tôi tin người đàn bà nầy bị co giật, ngay ở đó lần thứ 2. Chị bị bướu cổ phải không? Nó phát triển ở đó, một cái bướu cổ ở bà đang ngồi ngay đó, ngay theo đó phải không? Dường như người nào bên trong có một cái bướu nơi nào đó đã lìa khỏi. Đó là chỗ của nó. Tôi không thể đưa ra... Được rồi, nuốt vào cổ họng. Tốt lắm, nó biến mất. Bây giờ, chị được chữa lành ở đó. Đức Chúa Trời ban phước cho chị.
Tôi có thể nói cục bướu đã lìa khỏi. Nhưng tôi không thể nói rõ ràng nó ở đâu.
62
Ồ, Ngài chẳng phải là Đức Chúa Jêsus sao? Vậy thì, hãy xem, thưa các bạn... Cảm thấy bây giờ tốt lắm, phải không chị? Chị ấy vừa... Chính thế đấy.
Các bạn hãy nói “Ngợi khen Chúa!” Thưa các bạn, hãy nhìn. Hãy tin hết lòng bạn lúc nầy.
Có một bà đang ngồi bên phải đó đang cố gắng nắm bắt. Tôi không thể thấy được bà có điều gì không ổn, thưa chị, chị mặc áo đó ở đó, chiếc áo khoác màu đỏ đang nằm phía bên kia. Chị - chị đang cố gắng tiếp xúc với tôi, phải không chị? Cố gắng... Có điều gì ở chị, có điều gì không ổn phải không? Chị... Tôi không thể... Vâng, tôi tin... Tôi cũng không chắc. Đó là tình trạng lo âu, bởi vì có một điều, tôi tin là chứng co giật. Đúng thế không? Chứng co giật? Nếu đúng thế, chị hãy vẫy tay. Tốt lắm, Đức Chúa Trời ban phước cho chị. Chị tin tôi là một đầy tớ, như một Tiên tri của Đức Chúa Trời không? Làm sao tôi biết chị có điều gì không ổn ngoài Đức Chúa Trời đã nói cho biết phải không? Nào, chị đang cố tìm tôi ở đây, và sự dao động chị bị bắt lấy. Bây giờ, hãy về nhà và quên điều đó đi, chỉ nói, “Tôi không còn bị co giật nữa,” và chị sẽ không bao giờ bị nữa. Cứ tiến tới và được khỏe mạnh. Chị tin điều đó không? Chị yêu... Chị sẽ hầu việc Đức Chúa Trời suốt đời chứ? Cầu Đức Chúa Trời ban phước cho chị.
63
Bây giờ, chúng ta hãy cúi đầu một lát. Lạy Cha Thiên Thượng của chúng con, con muốn cảm ơn Cha ngay bây giờ. Chúa ôi, nếu như con chỉ nói với dân sự một lát, họ dường như có sự soi dẫn trên gương mặt. Và một số người đang vươn ra và nắm bắt bằng đức tin... Cảm ơn Ngài hết lòng con vì sự tốt lành và nhân từ của Ngài. Cảm ơn Ngài vì tất cả những người Ngài đã chữa lành suốt 2 tuần qua: Người què, mù, bị liệt, những người bị lao phổi đã được các Bác sĩ của họ tuyên bố khỏe mạnh; Khối u biến mất, không thể tìm thấy chúng ở nơi nào cả. Những bệnh ung thư ghê tởm trói buộc con người đã lìa khỏi; Các Bác sĩ không thể tìm thấy dấu vết nó. Chúng đã biến mất, bởi đức tin nơi Đấng Christ đã cất chúng đi mất.
Xin nhậm lời những người nầy, Cha ôi. Tối nay khi chúng con bắt đầu hàng người cầu nguyện, cầu xin nhiều người trăm người được chữa lành tối nay. Xin nhậm lời, Chúa ôi, để Danh Ngài được vinh hiển, vì chúng con cầu xin nhơn Danh Đức Chúa Jêsus. A-men!
64
Tốt lắm, chờ một lát. Chà. Trông giống như mọi người đang nhận được sự chữa lành. Vinh hiển biết bao. Kỳ diệu biết bao. Một đức tin tuyệt vời. Thưa các bạn, hãy tin lời tôi. Các bạn chỉ sợ mất tự chủ. Các bạn sợ tin cậy Đức Chúa Trời với điều đó. Đừng sợ, Ngài có thể làm gì hơn nữa? Ngài không thể làm nữa.
Và ở đây có một điều. Tôi không bao giờ... Tôi muốn rời khỏi đây tối nay, mà Mục sư các bạn... Các bạn không phải chạy khắp đất nước để tìm người cầu nguyện cho. Mục sư các bạn có quyền cầu nguyện cho các bạn.
Tôi sẽ mời những Mục sư Truyền đạo trong Giáo hội nầy đang hợp tác ở đây, nếu họ muốn lên đây và để dân sự đi qua họ trước tiên trước khi tôi xuống đây. Tôi muốn xét nghiệm một số trường hợp đã thông suốt... (Tốt lắm.), của... điều gì không ổn với dân sự. Mời anh em Mục sư đến đây một lát. Đức Chúa Trời ban phước cho các bạn. Tôi muốn các bạn xếp hàng đôi, dọc theo ngay bục giảng ở đây. Hay là ở đây, lên ngay ở đây và tôi sẽ đứng ở bục giảng của những bậc cấp.
Bây giờ, tôi muốn anh em hội chúng ở đây, tôi muốn anh em tin. Còn anh em tin tôi chứ?
65
Sự nghiêm trọng đó đang rời khỏi nơi ấy ngay giờ nầy, nơi mà nó đã ở, nơi bệnh ung thư đã được giải phẫu. Đúng thế không, thưa bà? Nào bà cứ tiếp tục.
Ở đây là một việc khác, chị à. Chị... Chị mong ước được bước đi gần gũi với Đức Chúa Trời, đến gần Ngài hơn, phải không? Vậy thì chị cứ tiến bước và làm điều đó. Đúng thế. Chị muốn vậy. Chị đang cầu nguyện để có sự bước đi gần gũi hơn. Đúng thế không? Thế thì chị cầu nguyện cho sự bước đi gần gũi hơn.
Trong lúc chờ họ xếp hàng, tôi có điều muốn nói với các bạn. Tôi có thể thấy Nó đang di chuyển trên các bạn các đây một lát, và tôi đã không đưa ra nói cho các bạn. anh em đã cầu nguyện gian khổ để có thể đến đây tối nay gặp tôi. Đúng thế không? Và đã cầu xin Đức Chúa Trời làm điều gì đó cho anh em ở đây. Anh em cũng hứa với Đức Chúa Trời, phải không, rằng anh em sẽ hầu việc Ngài trong những ngày còn lại của đời mình hết lòng nếu Ngài cho anh em khỏe mạnh. Ngài đã làm điều đó lúc nầy. Vậy thì, anh em cứ tiếp tục và hầu việc Ngài hết lòng, và có đức tin nơi Đức Chúa Trời.
66
Tôi vui mừng vì nhóm Mục sư Truyền đạo nầy đang đứng đây cúi đầu cầu nguyện tin rằng Đức Chúa Jêsus Christ đang chữa lành dân sự. Tôi không biết sẽ gọi ở hàng nào. Tôi sẽ để điều đó cho anh ấy.
Tôi sẽ đi xuống ở cuối hàng ở đây. Và để dân sự đi qua hàng nầy, mọi người, và để họ được những Mục sư Truyền đạo cầu nguyện trước tiên. Tôi muốn kiểm tra — của họ dưới cuối hàng đây xem thử điều gì xảy đến cho dân sự khi họ đi qua.
Các anh em đó nói với tôi họ tin. Tôi tin thế. họ tin. Nếu họ tin, và anh em tin, thế thì anh em bắt đầu ngợi khen Đức Chúa Trời. Và khi anh em đi xuống ở đây... Nếu bạn bị què, bạn có thể bước đi. Nếu bạn bị mù, bạn có thể thấy được. Nếu bạn... nếu bạn bị điếc, bạn sẽ nghe. Đúng thế. Và khi bạn đi xuống ở đây... Nếu bạn bị đau ốm, nó sẽ biến mất khỏi bạn.
Thế thì khi tôi rời khỏi, lúc đó anh em nhận biết Mục sư của mình có quyền cầu nguyện cho người đau. Họ là người tốt, đã được Đức Chúa Trời cứu, là những người đầy dẫy Đức Thánh Linh. Đúng thế. Và tôi có thể chắc chắn đặt sự chứng thực của tôi trên họ để cầu nguyện cho người bệnh.
67
Tốt lắm. Trong khi tôi cầu nguyện một lát... Lạy Cha Thiên Thượng, Ngài biết sự yếu đuối của thân thể con. Ngài biết những gì con đang cố gắng làm. Con biết có nhiều người ở đây muốn được chữa lành. Đức Chúa Trời đời đời ôi, xin giúp con giờ nầy tối nay. Khi con xếp hàng con cái Ngài ở bục giảng đây, những đầy tớ tin cậy của Ngài, mỗi người đã cúi đầu đưa tay thánh từng đợt lên trên những tội nhân, nói họ tin nơi Đức Chúa Jêsus và được cứu. Họ đã dạy sự chữa lành. Họ tin vào điều đó. Và giờ đây, xác thực về sự dạy dỗ của họ đã ứng nghiệm. Bây giờ, Cha ôi, xin thưởng cho họ trước dân sự những người đã dũng cảm ủng hộ họ. Con có những Mục sư Truyền đạo đứng đây tối nay, và đứng đây như những đại diện của sự chữa lành Thiêng liêng (bằng phép lạ) và thập tự giá của Đấng Christ.
Giờ đây, Cha ôi, khi họ đặt tay trên dân sự, cầu xin mọi tà linh lìa khỏi dân sự. Cầu xin những con quỉ mù ra khỏi người mù. Cầu xin cho người điếc được nghe và người câm được nói. Xin cho người què được bước đi. Nhiều bệnh ung thư tan biến, lao phổi, tất cả những bệnh tật rời khỏi. Và ước mong đây là một trong những đêm kỳ diệu nhất sẽ soi dẫn tấm lòng họ, và sắp đặt khuôn mẫu phục hưng xưa đi vào nơi đây và sẽ không bao giờ ngừng lại. Nguyện nó không bao giờ ngừng lại cho đến khi Chúa Jêsus đến. Xin nhậm lời, Chúa ôi.
Con sẽ đứng ở cuối hàng đây, Chúa ôi. Xin ban ơn cho mỗi người ra khỏi bục giảng sẽ ca ngợi Đức Chúa Trời vì sự chữa lành của Ngài cho họ. Xin hãy nghe lời cầu nguyện của đầy tớ khiêm nhường Ngài. Con cầu xin nhơn Danh Đức Chúa Jêsus Christ. A-men!
68
Tốt lắm. Mọi người đã có thẻ cầu nguyện, xếp hàng nào các bạn muốn. [Một anh em gọi xếp hàng. - Bt]
Hãy để mọi người mọi nơi khác cầu nguyện. Ngay khi những người nầy ra, chúng ta sẽ đưa vào nhóm người khác và để cho mọi người mong ước...
Bây giờ, nếu có điều gì không ổn mà anh em không biết là điều gì, và muốn tìm ra... Nếu anh em có điều gì đó đang nắm giữ mình lại trong đời sống, đừng bước vào hàng nầy. Hãy chờ đợi và bước vào tối mai vì sự phân biệt Thánh Linh lấy ra những điều bất ổn của anh em. Đúng không? Nhưng nếu anh em có đức tin để tin, hãy đi vào đây tối nay. Hãy đi vào ngay trong hàng và được chữa lành. Mọi người, ngay khi hàng nầy chấm dứt, hãy để những người còn lại họ...
Mọi người, mọi nơi hãy cầu nguyện. Hỡi Cơ-đốc nhân, đây là bổn phận của anh em. Anh em là những chiến sĩ cầu nguyện.